Mùng Tám tháng Tư, lễ Phật Đản.
Trong thành Đông Kinh, hơn bảy mươi ngôi tự lớn nhỏ đều tổ chức lễ tắm Phật và trai hội, đun nước thơm đường thuốc phân phát cho mọi người, gọi là “nước tắm Phật”. Trong số đó, náo nhiệt nhất là hai nơi: một là Thiền Lâm Tự dưới chân phía bắc núi Bát Trì ở ngoại thành, hai là Tướng Quốc Tự tọa lạc tại trung tâm phố xá phồn hoa.
Văn Đạm Mai đội một chiếc nón sa mỏng nhẹ, theo mẫu thân là phu nhân Tần thị được tùy tùng dìu xuống xe ngựa. Qua lớp màn lụa trong suốt, nàng ngẩng đầu nhìn cửa lớn của Tướng Quốc Tự đã chật kín người ngựa, không khỏi kinh ngạc. Nhưng chỉ nghĩ lại một chút liền hiểu.
Tướng Quốc Tự vốn được hoàng thất sủng ái, nhiều lần trùng tu mở rộng. Hôm nay lại đúng dịp lễ tắm Phật, nghe nói còn có cao tăng giảng pháp ban nước, mang nước ấy về tắm gội thân thể thì có thể trừ tà tẩy uế, vạn sự hanh thông. Vậy nên từ quan lại quyền quý cho đến dân nghèo bình thường trong thành Đông Kinh, ngày này ai ai cũng chen nhau đến, cầu một chữ “cát lợi”, mà phần lớn là nữ quyến. Năm nào cũng thế, năm nay cũng không ngoại lệ.
Văn Đạm Mai lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng như vậy, bước chân hơi chậm lại. Mẫu thân Tần thị liền quay đầu thúc giục nàng đi theo, phía sau, tẩu tử Lưu thị cũng mỉm cười đẩy nhẹ nàng. Không còn cách nào, nàng đành phải đi tiếp. Phía trước gia nhân mở đường, tách ra một lối, tiến vào Tướng Quốc Tự, đi qua chính điện, xuyên dãy hành lang dài phía đông, liền tới Huệ Lâm Viện, nơi hôm nay lập đàn ban nước.
Chỉ thấy trong sân rộng, hoa cỏ đua nở, bên trong đã chật ních người đang đợi pháp hội bắt đầu. Chỉ riêng hàng ghế đầu gần đàn giảng kinh được dùng lụa mềm ngăn thành một dãy chỗ ngồi tao nhã như những gian nhỏ, phần lớn đã có người an tọa. Họ đều là nữ quyến nhà quyền quý trong kinh thành được dành riêng chỗ tốt.
Tri khách tăng nghe gia nhân báo danh, biết là nữ quyến phủ Tể tướng tập hiền điện đại học sĩ, không dám chậm trễ, vội vã dẫn đường đến chỗ đã đặt trước. Đợi mọi người yên vị, mới chắp tay cung kính lui xuống.
Vừa mới ngồi xuống, đại nha hoàn bên cạnh Văn Đạm Mai là Diệu Xuân đã khéo léo tháo nón lụa trên đầu nàng. Tầm nhìn không còn bị che khuất, Văn Đạm Mai cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Nàng tựa nhẹ vào ghế tròn, định thở ra một hơi, thì bỗng thấy mẫu thân Tần thị đang nhíu mày nhìn mình, hẳn là không hài lòng với tư thế ngồi. Nàng âm thầm thở dài, vội vàng ngồi thẳng người lại. Tần thị lúc này mới nghiêng qua, hạ giọng nói:
“Thành tâm thì linh nghiệm. Một lát nữa con phải chú tâm lắng nghe giảng pháp, nương cũng sẽ thay con cầu phúc trước Phật. Sau khi về nhà, dùng nước tắm Phật mà tắm rửa sạch sẽ, Mai nhi nhất định sẽ chuyển vận, sớm ngày tìm được lang quân như ý.”
Những lời như thế, trước kia Đạm Mai đã nghe không biết bao nhiêu lần, song nàng không hề thấy phiền, bởi hiểu rõ đó là một mảnh lòng mẫu thân yêu thương con cái. Nàng liền cung kính đáp: “Vâng, nữ nhi hiểu rồi.” Tần thị lúc này mới hài lòng, xoa nhẹ mu bàn tay nàng đầy trìu mến.
Những lời ấy lại bị Lưu thị ngồi bên nghe được, trên mặt hiện ra nụ cười có phần khó đoán.
Pháp hội còn chưa bắt đầu, Tần thị đã trò chuyện làm quen với các phu nhân ngồi ở ghế hai bên. Bên trái vừa hay là phủ Hàn Lâm họ Hứa trong kinh, vì Hứa phu nhân thường lui tới với Tần thị nên Đạm Mai cũng từng gặp nữ quyến trong nhà ấy. Nàng lễ phép chào hỏi Hứa phu nhân cùng ba nàng dâu của bà, rồi nhìn thấy một phụ nhân xa lạ đi cùng họ. Còn đang nghi hoặc thì Tần thị đã thì thầm:
“Đó là phu nhân của Lục phủ, người vừa được đề bạt vào kinh nhận chức, bà ta là thân thích của Hứa phu nhân.”
Lúc này nàng mới cung kính hành lễ chào hỏi, rồi trở về ghế ngồi, khẽ cúi đầu.
Một lượt đứng lên rồi ngồi xuống vừa rồi của Đạm Mai đã thu hút sự chú ý của người xung quanh. Chẳng bao lâu, nàng đã cảm nhận được tiếng thì thầm từ hai bên. Nàng hơi ngẩng mắt liếc nhìn, thấy ánh mắt các phu nhân trong dãy ghế nhìn mình, có người kinh ngạc, có người thương hại, thậm chí không thiếu ánh mắt khinh bỉ. Lục phu nhân ở gần nhất thì nhìn chằm chằm nàng không chớp, tựa như đang suy tư điều gì. Khi ánh mắt hai người giao nhau, bà ta khẽ mỉm cười. Đạm Mai khẽ gật đầu đáp lễ, không để tâm, thu liễm thần sắc, ngồi ngay ngắn nhắm mắt tĩnh tâm, mặc cho ánh mắt người đời quét qua.
Ngược lại, Tần thị có phần lúng túng, chỉ mong pháp hội nhanh chóng bắt đầu để thu hút sự chú ý của người khác.