Đạm Mai vốn chẳng có kinh nghiệm làm kế mẫu. Huống hồ, nàng vẫn luôn nghĩ mình đâu thể cả đời bị giam trong tòa trạch này, quanh quẩn bên một nam nhân họ Từ, nên ngay từ đầu cũng chẳng định về sau sẽ cùng nhi nữ của hắn diễn trò “mẫu tử thâm tình”.
Con đã được đưa tới, về sau chỉ cần chăm lo y thực chu toàn, coi sóc việc học hành, tận tâm hết bổn phận là được. Ngẩng đầu thấy Huệ tỷ đang đứng yên trước mặt, đôi mắt mở to nhìn mình, nàng liền mỉm cười một cái. Huệ tỷ khẽ lùi nửa bước, sắc mặt tựa hồ mang theo đôi phần cảnh giác.
Việc Từ Tiến Nhung bảo Huệ tỷ theo hầu Đạm Mai, e rằng cũng chỉ là sáng nay hứng khởi nhất thời, ngay cả phòng ở cũng chưa kịp thu xếp. Bà vυ" tuy đã sai nha hoàn bên chỗ Chu thị đem sang chăn gối, y phục cùng một vài vật dụng hằng ngày, nhưng để dọn dẹp ổn thỏa cả căn phòng thì vẫn cần ít thời gian. Thấy Huệ tỷ ở đây chưa tiện, nàng nghĩ một lát rồi dắt con bé về tạm gian phòng mình.
Huệ tỷ dường như là lần đầu bước vào nơi này, vừa vào đã đưa mắt ngó nghiêng khắp lượt. Khi nha hoàn tên Trường Nhi ngoài sân bưng vào một đĩa hoa quả tươi, trong đó bày mận ngào mật và vài quả mơ vàng, Đạm Mai liền gọi:
“Lại đây, cùng ăn đi.”
Huệ tỷ khẽ “vâng” một tiếng, rồi ngồi xuống chiếc đôn tròn khảm ngọc đối diện, từ tốn bóc vỏ, ăn một quả.
Đạm Mai chú ý quan sát, thấy tiểu cô nương này cũng không giống như mình vẫn tưởng, bèn âm thầm thở ra nhẹ nhõm. Nàng vốn nghĩ: con bé đã là độc đích nữ nhà họ Từ, từ nhỏ thiếu tình thương và sự dạy dỗ của mẫu thân, người nuôi dưỡng là Chu thị chắc cũng không dám quá nghiêm, e rằng sẽ thành ra tính nết kiêu căng, khi đó mới thực sự đau đầu.
Nhưng xem ra không những không như vậy, mà còn có chút hướng nội, dường như đối với người khác vẫn giữ vài phần đề phòng. Chẳng lẽ bởi từ bé mất mẹ, mà phụ thân lại nghiêm khắc? Nhớ sáng nay thấy cả Huệ tỷ lẫn Lương ca nhi đều rụt rè sợ sệt trước mặt Từ Tiến Nhung, liền đoán hẳn thường ngày hắn đối đãi với nhi tử, nữ nhi cũng rất hà khắc, nên mới thành ra dáng vẻ này.
Huệ tỷ ăn được mấy quả, bà vυ" đứng bên cạnh cứ ra chiều muốn nói, nhưng lại cố nhịn. Tới khi thấy cô bé đưa tay lấy một quả mơ, bà rốt cuộc không kìm được nữa, lên tiếng can:
“Tiểu nương tử, nên dừng thôi. Ăn nhiều e là đau bụng đấy.”
Huệ tỷ khựng tay, ngẩng mắt nhìn Đạm Mai.
Đạm Mai thấy nàng vừa rồi mới ăn độ ba, bốn quả, lại chẳng lớn hơn nắm tay trẻ nhỏ là bao. Nghĩ tới khi xưa cùng cháu trai ăn nhãn l*иg vườn nhà, đều thả sức no say, cũng đâu có chuyện gì, bèn liếc qua bà vυ" nói:
“Mới mấy quả thôi, ăn thêm hai quả cũng chẳng sao, miễn đừng để no quá mà bỏ cơm trưa là được.”
Bà vυ" thấy nàng đã nói vậy, tuy vẫn chưa cam lòng, nhưng cũng chẳng dám nói thêm, chỉ bĩu môi lặng lẽ đứng sang một bên. Huệ tỷ lúc này mới ăn thêm hai quả nữa, rồi tự mình dừng lại. Đạm Mai cùng nàng rửa tay, bảo nàng ở trong phòng tập viết chữ, còn mình sang gian đông xem việc dọn dẹp thế nào.
Vừa đi, nàng vừa nghĩ có lẽ nên tìm cho Huệ tỷ một nha hoàn cùng lứa tuổi bầu bạn. Một tiểu cô nương ngoan ngoãn thế này, cả ngày bị bà vυ" già theo sát, hết cấm cái này lại ngăn cái kia, thử hỏi đổi là mình, e rằng cũng bị bó chặt đến mức thành một quả bầu khô mất.
Phòng đông vốn có người định kỳ quét dọn, nên chưa tới giữa trưa đã gọn gàng đâu vào đấy. Đạm Mai tự mình đưa Huệ tỷ sang, tiện tay mang cả tờ giấy nàng đang luyện dở. Liếc qua, thấy nét chữ đoan chính ngay ngắn, so với mình khổ luyện một năm mới viết được còn đẹp hơn mấy phần. Chợt nhớ đến câu Từ Tiến Nhung nói sáng nay, khóe môi nàng bất giác khẽ cong, mang theo chút ý vị không rõ.
Tới giờ ngọ, vì Trần thị vẫn còn ở lại chưa rời đi, nên với thân phận tân tức phụ, Đạm Mai tất nhiên phải qua hầu cơm. Nàng dẫn theo Diệu Xuân, Diệu Hạ, đến nơi thì sai nha hoàn giữ cửa trong phòng truyền lời, còn mình đứng chờ ngoài bậc như ý.
Chờ khá lâu mới thấy Hỷ Khánh bước ra, vừa nhìn thấy Đạm Mai liền lộ vẻ áy náy, khẽ mấp máy môi nhưng chưa thốt ra lời.