Sự căng thẳng ban nãy bỗng chốc tan biến, không kìm được bật cười, liền đứng dậy, tự tay đỡ hai đứa nhỏ đứng lên, rồi từ khay trên tay Diệu Xuân lấy ra hai chiếc vòng cổ vàng mà Tần thị đã chuẩn bị sẵn, lần lượt đeo vào cổ chúng. Huệ tỷ là đích nữ, nên nàng tặng thêm một đôi đinh hương vàng. Sau đó, nàng cúi người, mỉm cười nói:
"Từ nay ngoan ngoãn nghe lời, ta sẽ dẫn các con ra ngoài chơi. Muốn đi đâu thì đi đó."
Lời này chẳng qua là nàng đem cách dỗ dành cháu trai trước kia áp dụng lại mà thôi. Nói xong, thấy Huệ tỷ và Lương ca đều ngơ ngác nhìn mình, ngay cả nhũ mẫu và mấy thϊếp như Chu thị cũng tỏ vẻ kinh ngạc, nàng mới nhận ra có phần thất thố. Đang định quay về chỗ ngồi, bỗng nghe phía sau vang lên giọng Từ Tiến Nhung:"Mẫu thân các con đã nói vậy, sao còn chưa tạ ơn?"
Giọng nói phẳng lặng, nghe không rõ là ý khen hay trách.
Từ sau chuyện tối qua, Đạm Mai đã hoàn toàn bỏ ý định lấy lòng hắn để mong an nhàn. Dù biết mình vừa rồi có chút thất thố, nàng cũng chẳng buồn đoán xem hắn nghĩ gì, không thèm liếc hắn một cái, chỉ lặng lẽ trở lại chỗ ngồi.
Huệ tỷ và Lương ca chưa từng gặp vị trưởng bối nào nói chuyện với mình như vậy, huống chi nhũ mẫu đã căn dặn phải dè chừng sắc mặt tân mẫu thân, nên nhất thời không biết đáp ra sao, chỉ ngẩn người đứng đó. Nghe phụ thân lên tiếng, chúng mới sực tỉnh, vội quỳ ngay ngắn, dập đầu cảm tạ. Đạm Mai khẽ "Ừ" một tiếng coi như đáp.
Nhũ mẫu đang định dẫn ra ngoài, Từ Tiến Nhung bỗng nói thêm:
"Nàng là tiểu thư khuê các, thơ, thư, họa, nhạc hẳn đều tinh thông. Huệ tỷ cũng đã lớn, từ nay dọn sang ở cùng nàng, nàng phải dạy dỗ cho tốt."
Đạm Mai sững sờ một lát, mới hiểu câu không đầu không đuôi kia là nói với mình. Nàng quay sang nhìn, bắt gặp ánh mắt hắn đang dán chặt vào mình. Vốn định tìm lời từ chối, nhưng thấy vẻ mặt hắn không hề có ý cho phép nàng phản bác, liền hiểu rằng người này vốn quen tự mình quyết định, bèn ngậm miệng. Lúc đưa mắt sang Huệ tỷ, thấy đôi mắt to tròn của bé cũng đang nhìn mình, trong ánh nhìn xen lẫn chút hiếu kỳ và rụt rè.
Bên ngoài lúc này trời đã sáng hẳn. Từ Tiến Nhung buông câu nói ấy xong liền đứng dậy, chẳng bảo sẽ đi đâu, chỉ vội vã rời đi. Đạm Mai đành dặn nhũ mẫu lát nữa đưa Huệ tỷ sang, rồi trở về viện mình. Khi bước đi, nàng liếc sang Chu thị, thấy nàng ta đang ngẩn ngơ nhìn theo bóng Từ Tiến Nhung khuất dần, chẳng rõ đang nghĩ điều gì.
Từ phủ tọa lạc tại Tân Môn, cách phủ Khai Phong không xa. Trước kia, đôi khi theo Tần thị đi xe ngựa ngang qua, Đạm Mai thấy mấy tòa nhà ven đường thoạt nhìn đều bình thường.
Chỉ là nơi này gần hoàng thành, phố xá buôn bán sầm uất, nhộn nhịp. Nhờ Tần thị tinh thông tin tức, nàng biết phía đông phủ là phố Cao Hành, phía nam phố có hàng loạt cửa hiệu nuôi chim ưng, chỉ tiếp thương nhân buôn chim, còn lại toàn là hiệu vàng bạc, châu báu, hương liệu, ngà voi, ngọc khí. Giữa phố có một ngõ nhỏ ít ai chú ý, nhưng bên trong là nơi mua bán gấm vóc vàng bạc, mỗi giao dịch đều là con số khổng lồ, nên trong mắt dân thường, con ngõ ấy sâu không lường được.
Từ phủ ở khu đất này, diện tích chắc không rộng, cửa ngoài có lẽ giống các nhà khác, song nội thất bên trong lại tinh mỹ vô song. Trước khi xuất giá, Đạm Mai từng nghe Tần thị và tẩu tẩu Lưu thị nói nhà họ Từ giàu có, ban đầu còn ngờ là phóng đại, giờ xem ra đúng là sự thật.
Sáng nay khi trang điểm, nàng đã thấy trên bàn trang điểm của mình có một chiếc thủy bình bằng bạch ngọc chạm hình đào, lấy nguyên khối ngọc khoét rỗng, khéo léo để phần vân đỏ tự nhiên ở chóp làm hình đầu quả đào, thật là tuyệt xảo.
Không chỉ đồ trang trí, ngay cả lát gạch trong các sảnh, vườn, hành lang cũng tỉ mỉ khác thường: sảnh đường lát gạch vuông mài bóng, ngoài bậc thềm là họa tiết hồi văn, hành lang lát đá thành khung bát giác, hai bên dùng sỏi cuội tạo thành hoa văn gấm Thục; bên hồ có khối đá dựng, nền lát hình sóng cuộn; góc sân trồng mai lát gạch thành hình băng vỡ.
Bắc viện là nơi ở của Trần thị, tuy phần lớn thời gian bỏ trống, nhưng vẫn giữ nguyên. Viện của Đạm Mai là chính phòng ở Đông viện, còn mấy vị thϊếp cùng ở Tây viện. Giờ Từ Tiến Nhung đã nói sẽ để Huệ tỷ sang học lễ nghĩa, hẳn quyết định ấy sẽ không đổi, nên khi trở về, nàng bảo Diệu Xuân tháo bỏ chiếc vương miện nặng trĩu trên đầu, việc đầu tiên là đi xem gian phòng trống trong viện mình để chọn chỗ thích hợp cho Huệ tỷ.
Sau khi xem qua, nàng chọn gian Đông sương, hướng đông nhìn tây, thông thoáng, nhiều ánh sáng, lại gần chính phòng. Nàng liền sai nha hoàn thu dọn, thiếu thứ gì thì vào kho lĩnh. Đang lúc sắp xếp, đã thấy hai nhũ mẫu dẫn Huệ tỷ tới.