Chương 6.2

Không ngờ, mới tháng trước, sau lễ Tắm Phật không lâu, liền nghe tin trong phủ sẽ đón thêm một chính thê xuất thân từ Tập Hiền Tướng phủ. Cả ba như bị sét đánh ngang tai, lo rằng chủ mẫu mới sẽ nghiêm khắc, khó dung tha mình, nên lập tức bỏ qua hiềm khích cũ, tụ lại bàn bạc. Trăm phương ngàn kế dò hỏi, mới hay hóa ra chỉ là một quả phụ bị tiếng "Bạch hổ khắc phu", trong lòng liền yên đi ba phần.

Sáng nay tụ họp từ sớm, ở ngoài nhìn thấy tân chủ mẫu chẳng qua là một tiểu nữ chừng mười sáu, mười bảy tuổi, dung mạo, dáng dấp đều chẳng có gì nổi bật, lại bớt đi ba phần lo ngại. Đến khi thấy nàng không được Trần thị coi trọng, thì chẳng những yên tâm thêm ba phần, mà còn sinh ra ý khinh thường.

Đang lúc thầm hả hê, không ngờ lại bị Trần thị đυ.ng mặt, quở trách cho mất thể diện, nghĩ chắc khó thoát khỏi ánh mắt tân chủ mẫu, nên ai nấy cũng trở nên lúng túng. Thấy trong nhà hai người kia đã ngồi ngay ngắn, các nàng chẳng dám chậm trễ, vội bước vào, sau khi thỉnh an Từ Tiến Nhung, liền lần lượt quỳ xuống trước Đạm Mai hành lễ.

Đạm Mai thấy mấy vị thϊếp tuy miệng hỏi an, nhưng ánh mắt lại lảng tránh, trong lòng đoán rằng họ chưa phục mình. Song nàng vốn chẳng có ý tranh sủng, chỉ cần sau này yên ổn vô sự là tốt, nên cũng không để bụng. Mỗi người nàng thưởng một đôi vòng vàng và một tấm gấm làm lễ gặp mặt, rồi cho lui.

Chu thị cùng mấy người vốn cho rằng tân chủ mẫu sẽ lập uy, chắc chắn sẽ bị răn dạy một phen, không ngờ nàng chỉ nói dăm câu nhẹ bẫng đã cho qua, khiến các nàng lấy làm lạ. Lén liếc nhìn, thấy nàng tuy tuổi nhỏ hơn cả bọn, vừa rồi cũng chẳng nói gì nhiều, chỉ ngồi đoan trang, trên đầu là búi loan phượng đen nhánh, cài chiếc vương miện mây cuộn bằng vàng khảm ngọc lục bảo, viền vương miện đính dày đặc hạt châu, toàn thân sáng rực, đôi mắt sáng như sao, khí độ khiến người ta không dám xem thường. Cả ba bèn âm thầm tự thẹn, lí nhí cảm tạ, rồi lui sang một bên đứng hầu.

Sau khi tiếp thϊếp thất, đã có nhũ mẫu dẫn các hài tử của Từ Tiến Nhung vào.

Lúc gặp mấy vị thϊếp, Đạm Mai chẳng cảm thấy gì, nhưng giờ phải đóng vai một đích mẫu, trong lòng lại thoáng dấy lên chút căng thẳng. Nàng thật sự không biết nên đối diện thế nào với con cái của "phu quân" mình. Trong lòng càng nghĩ càng lo, mắt dán chặt về phía cửa.

Vì hồi hộp, nàng sớm quên mất Từ Tiến Nhung ngồi bên, nhưng hắn dường như đã nhận ra sự bất an nơi nàng. Liếc qua, thấy bàn tay nàng đang nắm chặt tay ghế, ngón tay lộ ra ngoài ống tay áo thêu bướm, dưới ánh phản chiếu của chiếc nhẫn vàng khảm hồng ngọc huyết bồ câu càng thêm mảnh mai, trắng nõn.

Không hiểu sao, hắn chợt nhớ đến cảm giác trơn mịn khó tin khi chạm vào da nàng tối qua, lòng bất giác dậy lên một làn gợn nhẹ. Nhưng nét mặt vẫn bình thản, chỉ nghiêng người tựa vào lưng ghế.

Huệ tỷ tám tuổi, thân mẫu mất ngay sau khi sinh nàng. Đầu búi tam nha kế, trên búi cài đôi trâm vàng ngắn, chính giữa buộc một sợi tua đỏ thêu, thả chuỗi ngọc trai, y phục là áo váy đỏ, đôi mắt hạnh, má tròn, trông hết sức đáng yêu. Lương ca lại gầy nhỏ, da vốn đã không trắng, mặc áo xanh càng làm gương mặt thêm sạm. Hai đứa trẻ hình như đều có chút e sợ Từ Tiến Nhung, được nhũ mẫu dẫn vào, liếc trộm sắc mặt hắn, rồi mới bước tới thỉnh an.

Từ Tiến Nhung khẽ "Ừ" một tiếng, rồi nói:

"Còn đứng ngây đó làm gì, mau bái kiến mẫu thân các con."

Lời vừa dứt, sắc mặt Chu thị đứng bên thoáng biến, đầu cúi thấp hơn nữa, che khuất nét mặt. Thực ra không chỉ nàng biến sắc, mà chính Đạm Mai cũng cảm thấy không khỏi lạ lẫm. Huống chi nàng nay mới mười sáu, bảo trước mặt bỗng xuất hiện hai đứa trẻ lớn thế này gọi mình là mẫu thân, thì bất cứ ai cũng khó mà lập tức tiếp nhận.

Huệ tỷ và Lương ca hẳn đã được nhũ mẫu dặn dò từ trước, nghe phụ thân nói vậy liền vội vàng bước tới, quỳ xuống hai cái đôn bọc vải trước mặt Đạm Mai, dập đầu hành lễ, miệng đồng thanh kính cẩn thưa:

"Mẫu thân an."

Đạm Mai vốn quen với mấy đứa cháu trai nhỏ trong nhà, tính tình hoạt bát, tung tăng chạy nhảy. Sau này khi theo huynh trưởng, mấy đứa con của huynh ấy đều đã lớn, gần đến tuổi thành gia lập thất. Bởi vậy, khi bất chợt thấy hai hài tử tuổi còn nhỏ mà lại giữ vẻ nghiêm trang, từng cử chỉ giống như rối gỗ có dây giật, lời nói, động tác đều chỉnh tề như một, nàng cảm thấy vô cùng thú vị.