Chương 6.1

Trần thị bước ra khỏi cửa chính của sảnh đường, liền đối mặt với mấy người thϊếp đang chờ ở hành lang bên ngoài để bái kiến tân chủ mẫu. Bình thường, bà chỉ ưa những kẻ khỏe mạnh, tháo vát như Hỷ Khánh, còn đối với đám thϊếp của nhi tử mình – mấy ả tay không xách nổi, vai không gánh nổi, suốt ngày chỉ biết chải chuốt lẳиɠ ɭơ, đi qua còn lưu lại mùi hương nồng nặc – thì cực kỳ chướng mắt. Bà cũng chẳng buồn đáp lễ khi thấy mấy ả vội vàng tránh sang một bên, cúi người hành lễ.

Vừa nãy chưa thể xả giận với Đạm Mai, giờ Trần thị liền trút lửa sang mấy ả kia. Bà chẳng buồn nhìn, chỉ hừ lạnh một tiếng, nhổ nước bọt, mắng: "Yêu tinh!" rồi ung dung bỏ đi. Mấy nữ nhân kia đưa mắt nhìn nhau, trong lòng vừa hổ thẹn vừa tức tối, một lúc sau mà mặt mũi còn chưa dám ngẩng lên.

Đạm Mai thấy Từ Tiến Nhung tiễn mắt theo bóng mẫu thân, rồi xoay người ngồi vào vị trí chủ nhân, biết ngay là đến lượt mình tiếp nhận lễ bái kiến của đám thϊếp trong phủ. Nàng liền an tĩnh ngồi xuống bên cạnh hắn, ở vị trí chủ mẫu.

Chẳng mấy chốc, từ bên ngoài lần lượt bước vào ba nữ nhân, tuổi tác và dung mạo mỗi người mỗi khác, cùng cúi đầu đứng chắp tay trước mặt nàng.

Trước khi chưa xuất giá, Tần thị, thân mẫu của Đạm Mai, sợ nữ nhi chịu thiệt, đã sớm dò hỏi kỹ càng về toàn bộ các thông phòng, thϊếp thất trong Từ phủ, kể lại cho nàng nghe, lại còn dặn dò mưu kế, bảo rằng sau khi về nhà chồng thì phải biết lập uy, giữ sủng ái.

Ba người thϊếp này, người thứ nhất là Chu thị, tuổi chừng hai mươi bảy, hai mươi tám. Năm xưa vốn là thông phòng bên người nguyên phối, sau sinh được một nhi tử thì được theo họ chủ mẫu, nâng lên làm thϊếp. Nay nhi tử ấy – tên gọi Lương ca, là thứ tử của Từ gia – đã sáu tuổi. Chu thị tuy tuổi hơi cao, nhan sắc chẳng bằng hai người sau, nhưng bởi vị trí chính thất trong phủ còn bỏ trống, nên ngoài Lương ca, ngay cả đích nữ tiểu thư là Huệ tỷ cũng được gửi nuôi ở chỗ nàng.

Từ Tiến Nhung khi ở nhà cũng thường lui tới chỗ nàng. Ưu thế của Chu thị là theo hầu Từ Tiến Nhung nhiều năm, nay lại chiếm được lợi thế nuôi dưỡng con cái. Về sau, chỉ cần Đạm Mai sớm sinh được một đích tử, Chu thị tự nhiên chẳng còn đủ sức tranh đoạt.

Người thứ hai tên Xuân Nương, khoảng hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi, nghe nói được nạp vào khi Từ gia còn ở Thông Châu. Nàng ta dung mạo diễm lệ, dáng dấp yêu kiều, trước kia từng sinh một nhi tử nhưng chẳng sống được bao lâu đã yểu mệnh. Khi xưa hẳn là rất được sủng ái, song nghe đồn tính tình chua ngoa, ngay cả bọn hạ nhân trong phủ khi nhắc tới cũng ngầm cau mày, hết sức chán ghét. Kẻ hành xử như thế, Đạm Mai không mấy bận tâm.

Người thứ ba tên Triệu Tổng Liên thì lại khác hẳn. Năm nay mới đôi mươi, chẳng những dung nhan phong lưu, mà còn am tường cầm kỳ thi họa, lại biết phân trà, điểm rượu. Trước kia vốn là kỹ nữ lừng danh nhất ngõ Điềm Thủy ở kinh thành, khiến biết bao công tử quyền quý phải si mê.

Năm ngoái, trong một buổi thưởng hoa của một nhóm quan viên kinh thành, tất yếu có mời kỹ nhạc bồi tiệc. Sau khi Triệu Tổng Liên dâng tài nghệ, nàng ung dung bước tới trước mặt Từ Tiến Nhung, ném cành hoa đang cầm vào lòng hắn. Cả tiệc xôn xao, rồi ngay tại chỗ, một đồng liêu trong triều đã bỏ tiền chuộc nàng, tặng cho Từ Tiến Nhung. Chuyện ấy từng được truyền tụng như một giai thoại phong lưu. Chỉ có điều, nàng ta từng dùng thuốc kí©h thí©ɧ nɧu͙© ɖu͙©, tổn hại thân thể, không thể sinh con, nên rốt cuộc cũng chẳng thể lên hàng chính thất.

Có được một mẫu thân giỏi dò la tin tức như Tần thị quả là điều may mắn. Bước vào cửa nhà mới, biết rõ bên trong những ngóc ngách, uẩn khúc, dù sao vẫn hơn là mù mờ để mặc người ta tính kế. Lúc này, ngồi ngay ngắn bên cạnh Từ Tiến Nhung, Đạm Mai liền theo đúng lời mẫu thân dạy, giữ vẻ nghiêm cẩn, đoan trang.

Chu thị, Xuân Nương cùng Triệu Tổng Liên vốn trước đây chung sống trong một phủ, tuy trong tối đôi khi cũng có va chạm, nhưng đều hiểu rõ chuyện mình được làm chính thất là điều tuyệt nhiên không có khả năng.

Từ Tiến Nhung đối đãi với các nàng cũng chỉ ở mức chẳng gần chẳng xa, không thiên vị bên nào, lại dường như chẳng có ý định nạp kế thất, nên bình thường điều họ nghĩ đến nhiều nhất là tìm cách lấy lòng gia chủ, mong một ngày nào đó sinh được một nhi tử để hưởng thêm chút ân tình, về sau còn có chỗ dựa.