Vừa được tự do, Đạm Mai liền vội vàng xuống giường, vội mặc lấy y phục. Đang định ra mở cửa thì phía sau lại nghe hắn cất giọng thong thả:
"Không thay y phục cho ta sao?"
Đạm Mai thoáng ngẩn người, ngập ngừng một lát rồi mới quay đầu lại, điềm đạm nói:
"Để nha hoàn trong phòng thϊếp thân hầu hạ chàng thay y phục thì hơn."
Nói rồi chẳng buồn đếm xỉa tới hắn, liền bước tới kéo then cửa ra.
Ngoài cửa, Diệu Xuân và Diệu Hạ – hai nha hoàn theo hồi môn – cùng mấy tỳ nữ xa lạ bên phủ họ Từ đang đứng, tay bưng hỏa lô, chậu nước cùng các vật dụng rửa mặt. Cửa vừa mở, Diệu Xuân đi trước, ánh mắt thoáng liếc vào trong, rồi cúi đầu bước vào. Những người sau cũng lần lượt nối gót, thắp sáng lại nến loan phượng cháy suốt đêm, đặt thêm vài ngọn nến mới, khiến gian phòng sáng trưng hẳn lên.
Đạm Mai khẽ gật đầu với Diệu Xuân, khuôn mặt nàng ta có điểm phấn hồng nay liền đỏ bừng, đưa mắt nhìn về phía màn trướng, cắn môi, cúi đầu bước từng bước nhẹ nhàng tới, vén màn đi vào.
Đạm Mai gọi Diệu Xuân hầu hạ Từ Tiến Nhung thay xiêm y, kỳ thực không phải không có lý do.
Trước kia, Tần thị sớm đã để ý đến Diệu Xuân, nói rằng sau khi gả vào phủ, bên cạnh trượng phu cần có một thông phòng hiểu rõ gốc gác, như thế mới dễ nắm giữ được lòng người. Diệu Xuân theo hầu Đạm Mai từ nhỏ, lanh lợi, nhan sắc xuất chúng, tuổi lại vừa phải, đích thực là lựa chọn lý tưởng.
Ban đầu Đạm Mai không thuận, cảm thấy làm thế là uổng phí một người như Diệu Xuân. Nhưng không lay chuyển nổi Tần thị, nàng bèn hỏi ý Diệu Xuân. Nghĩ rằng nếu nàng ta không nguyện ý, mình quyết không miễn cưỡng.
Nào ngờ Diệu Xuân sau khi nghe xong chỉ thẹn thùng cúi đầu, tuy không nói gì rõ ràng, nhưng vẻ mặt kia rõ ràng là đồng thuận. Đạm Mai nghĩ tới tình cảm giữa hai người bấy lâu, vẫn không đành lòng để nàng làm thông phòng, nên một hôm tìm cơ hội nhắc khéo, nói có thể tìm cho nàng một mối tốt để gả đi. Không ngờ nàng ta lại quỳ xuống cầu xin.
Lúc đó Đạm Mai mới hiểu rõ. Mỗi người một chí hướng, Diệu Xuân lại là người xuất chúng, dung mạo thậm chí còn hơn cả chính nàng – là chủ tử – không biết bao nhiêu lần. Nàng ta có điều kiện như thế, nghĩ đến chuyện nhân cơ hội trèo cao cũng là chuyện dễ hiểu. Nếu mình cố chấp nói thêm nữa, e là lại thành người bị trách móc, vì thế đành thôi, thuận theo ý nàng. Chỉ mong nàng ấy phúc dày mệnh tốt, như nguyện mà thôi.
Đạm Mai rửa mặt xong, ngồi trước bàn gương, bảo Diệu Hạ bôi ít phấn thôi. Diệu Hạ biết nàng xưa nay vốn không thích trang điểm đậm, tuy thấy không ổn nhưng cũng không dám trái lệnh, chỉ thoa một lớp thật nhạt theo ý nàng.
Chưa đầy chốc lát, Từ Tiến Nhung đã thay y phục, rửa mặt xong xuôi, ngồi trên ghế quan bắc bằng gỗ kê cánh gà, tựa như đang chờ nàng. Đạm Mai làm như không thấy, chỉ chăm chăm nhìn vào gương đồng, mặc cho Diệu Xuân vừa từ trong bước ra, bắt đầu chải tóc cho nàng.
Màn trướng buông sát đất bị mấy tỳ nữ Từ phủ vén sang hai bên, đang thu dọn giường chiếu. Bỗng một nha đầu khẽ kêu lên một tiếng, hẳn là thấy được dấu vết để lại đêm qua. Từ Tiến Nhung liếc mắt nhìn sang, mày hơi nhíu lại.
Nha đầu kia phản ứng nhanh, biết mình thất lễ, bình thường đã sợ vị chủ nhân này, nay trong lòng tuy còn chút ngạc nhiên, nhưng cũng chẳng dám chần chừ, vội cùng nha đầu bên cạnh nhanh nhẹn thay đệm bẩn, ôm ra ngoài.
Sau khi trang điểm chỉnh tề, thay sang lễ phục chính thức, Đạm Mai liền được nha hoàn bưng tới một chiếc khay gỗ tử đàn chạm mây, bên trên đặt hai bát bánh trôi, lấy ý đoàn viên đầu năm. Đạm Mai và Từ Tiến Nhung mỗi người ăn một bát, súc miệng bằng nước sạch, vừa được nhắc giờ lành đã tới, liền cùng nhau đi đến chính sảnh, bái lạy gương soi và bài vị tổ tiên đặt trên bàn vuông giữa sảnh, như vậy mới xem là chính thức bước vào cửa nhà họ Từ.
Theo lễ nghi, tân nương còn phải bái kiến trưởng bối và thân thích nhà chồng, đồng thời dâng tặng đôi hài và tất do chính tay mình may làm lễ vật. Nhưng tổ tịch nhà họ Từ vốn ở huyện Thanh Môn, phủ Thông Châu, cách kinh thành núi sông cách trở, bởi vậy không có họ hàng thân thích nào đến dự. Duy chỉ có mẫu thân của Từ Tiến Nhung là Trần thị ngồi nghiêm chỉnh ở đó.
Từ Tiến Nhung vào kinh cũng mới chỉ hai, ba năm nay. Trước đó cư ngụ tại phủ Thông Châu. Trần thị ở huyện Thanh Môn thủ tiết nhiều năm, sau được nhi tử đón về Thông Châu sống vài năm, nhưng vẫn không quen, thường xuyên đòi về quê an dưỡng tuổi già.