Chương 5.1

Đêm ấy, giấc ngủ của Đạm Mai vô cùng trằn trọc, liên tục mộng mị những điều hỗn loạn chẳng đâu vào đâu, đến cả chân mày cũng nhíu lại. Không biết vì cớ gì, nàng lại mộng thấy mình dẫn tiểu chất tử đến vườn thú chơi, một con hổ lông vàng trong núi Hổ bất ngờ nhảy xổ ra trước mặt, nhào tới đè nàng xuống đất. Đạm Mai hồn vía lên mây, kinh hãi hét lên một tiếng rồi choàng tỉnh giấc, bất ngờ đối diện với một đôi mắt.

Không biết từ lúc nào, Từ Tiến Nhung – người nằm phía ngoài nàng – đã tỉnh dậy, lại đang nhìn nàng chằm chằm.

Đạm Mai kinh hãi vô cùng, ngây ra đối diện với ánh mắt hắn vài giây, trong đầu liền hiện lên chuyện đêm qua. Khuôn mặt ấy rơi vào tầm mắt nàng liền chẳng khác gì con hổ lông vàng trong mộng, trong lòng dâng lên một trận chán ghét, đến cả quyết định trước khi thành thân là sẽ giả vờ ứng phó cho có lệ cũng chẳng thể gắng gượng nổi nữa. Nàng lập tức quay mặt, vừa mới nghiêng người sang bên, bờ vai trần trắng mịn liền bị một bàn tay rám nắng nắm lấy.

Thân thể Đạm Mai thoáng cứng đờ, hơi lúng túng đối kháng. Nhưng sức lực nàng sao địch lại được với hắn, cuối cùng vẫn bị kéo trở lại, hai người lại đối diện nhau lần nữa.

"Vừa rồi nghe nàng kêu một tiếng, là gặp ác mộng sao?"

Từ Tiến Nhung tay vẫn đặt trên vai nàng, nhàn nhạt hỏi như thể tùy tiện trò chuyện đầu ngày.

Đạm Mai mím môi, làm như không nghe thấy.

Thấy nàng không đáp lời, chân mày Từ Tiến Nhung khẽ nhíu lại, bàn tay cũng siết chặt thêm một chút. Đạm Mai cảm thấy vai hơi đau, liếc nhìn hắn một cái, biết hắn bất mãn vì nàng vừa rồi có ý lơ là. Nghĩ một chút, nàng đành ngoan ngoãn đáp:

"Thϊếp… vừa rồi không gặp ác mộng."

Vẻ mặt Từ Tiến Nhung rõ ràng là không tin, nhưng hắn cũng không truy hỏi thêm. Bàn tay nắm trên vai nàng vừa buông lỏng, Đạm Mai cứ tưởng hắn định rút tay về, nào ngờ tay ấy vẫn đặt trên làn da trắng ngần, chầm chậm xoa xuống.

Từng sợi lông tơ trên người Đạm Mai dựng đứng cả lên, nơi làn da bị hắn vuốt qua liền nổi đầy gai ốc. Khi cảm giác bàn tay ấy sắp luồn vào trong lớp xiêm y đã lỏng lẻo, nàng không thể nhẫn nhịn thêm, bỗng ngồi bật dậy, mạnh tay hất phăng tay hắn ra.

Từ Tiến Nhung bị nàng hất tay, ngẩng đầu nhìn bóng lưng cứng đờ của nàng, vẻ mặt thoáng hiện một tia kinh ngạc.

Đạm Mai vừa rồi vì cảm xúc dâng trào mà không để hắn chạm vào, lúc này tuy đã quấn chăn ngồi dậy, trong lòng vẫn có chút bất an. Nàng sợ nếu hắn bỗng nổi cơn thú tính thì bản thân e là không chống đỡ nổi, chẳng phải lại chịu khổ thêm lần nữa hay sao? Đang lo sợ bất an, chợt bên ngoài truyền đến vài tiếng gõ cửa, nàng lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Theo quy củ, hôm nay vào canh năm phải đến chính sảnh bái đường, gọi là “tân nương bái đường”, sau đó còn phải ra mắt trưởng bối bên nhà chồng. Lúc này dù trống canh năm vẫn chưa vang, nhưng cũng phải dậy sớm rửa mặt chải đầu trang điểm rồi.

Đạm Mai vội vã muốn xuống giường mặc y phục, nào ngờ mới vừa xỏ một chân vào hài thêu, liền cảm thấy da đầu căng chặt, eo lưng đã bị một người từ sau ôm lấy. Vì tóc nàng dài buông xuống tận eo, nên cả mái tóc cũng bị tay ấy giữ chặt lại.

Đạm Mai cả kinh, cúi đầu muốn gỡ tay hắn ra, song vô luận là vóc dáng hay sức lực, nàng đều không sao bì kịp hắn. Mới giằng được đôi chút, thân mình đã nhẹ bẫng, nguyên lai cả người đã bị bế lên, bị ấn ngồi vào lòng hắn.

Từ Tiến Nhung một tay vẫn siết nơi eo nàng không buông, tay kia lại nắm lấy cằm dưới của nàng, ép nàng phải ngẩng mặt đối diện với hắn.

Đạm Mai bị bắt ngẩng đầu, nhìn thấy sắc mặt âm trầm của hắn, trong lòng không khỏi hơi hoảng. Dù chỉ mới chung chăn gối một đêm, nàng cũng mơ hồ nhìn ra được, nam nhân này chẳng phải hạng dễ đối phó. Chẳng lẽ vừa rồi nàng khiến hắn mất mặt, giờ hắn giận dữ nên định gây chuyện?

Hai tay Đạm Mai nắm thành quyền, chặn ở giữa hai người, giãy dụa mấy lần, nhưng bàn tay ở eo kia lại siết chặt thêm, tựa hồ muốn bẻ gãy lưng nàng. Nàng thoáng hoảng hốt, vội hạ giọng nói:

"Bên ngoài đang chờ rồi."

Vừa khéo, lời nàng vừa dứt, ngoài cửa liền vang lên tiếng gõ nhẹ.

Đạm Mai không dám động đậy nữa, chỉ nhìn khuôn mặt nam nhân đang kề sát chưa đầy một thước, thấy giữa hai hàng mày kia có một tia lệ khí mơ hồ hiện lên.

"Đi đi!"

Một lúc sau, nàng mới nghe được hai chữ từ miệng hắn bật ra, eo lập tức được buông lỏng, thì ra hắn đã chịu thả nàng.