Chương 4.3

Khoảnh khắc làn da lạnh mát của nàng chạm vào thân thể nóng hổi ấy, Đạm Mai mơ hồ nghe thấy hắn khẽ bật ra một tiếng “hửm”, nhưng còn chưa kịp phản ứng thì đôi chân nàng đã bị hắn mạnh mẽ tách ra. Gần như không có lấy nửa phần dừng lại, một cơn đau buốt dữ dội bất ngờ ập đến, thì ra hắn hoàn toàn chẳng hề lưu tâm, đã thẳng tay đâm thẳng vào trong, không chút nương nhẹ.

Đạm Mai chỉ biết người phu quân trước kia của mình mất vào đêm động phòng, còn rốt cuộc là trước hay sau lúc hành phòng thì nàng cũng không rõ lắm. Giờ đây đau đớn như bị xé rách thế này, nghĩ đến thì hẳn là trước khi hành phòng rồi.

Nam nhân kia lại khẽ “hử” một tiếng, tựa hồ hết sức kinh ngạc. Lần này, hắn quả thật có dừng lại một chút, ngẩng đầu nhìn gương mặt nhăn nhó vì đau của Đạm Mai. Chỉ là, hắn cũng chỉ tạm ngừng một lát, rồi rất nhanh lại tiếp tục. So với lúc đầu thì động tác có phần nhẹ hơn, nhưng Đạm Mai vẫn đau đến mức muốn khóc, trán túa mồ hôi, răng cắn chặt, trong lòng đã đem người đè trên thân mình cùng tổ tông mười tám đời nhà hắn mắng cho một lượt, chỉ mong hắn sớm xong việc rồi rút lui.

Nào ngờ hắn chẳng theo lòng nàng mong, ngược lại còn càng lúc càng mãnh liệt, khiến nàng đau đớn đến cùng cực. Cắn răng chịu đựng được một lúc, cuối cùng không thể gắng thêm được nữa, cảm thấy nếu còn tiếp tục, e là bản thân sẽ ngất đi vì đau. Nàng không nhịn được, cố sức đấm đẩy lên người hắn, giọng gần như mang theo tiếng nức nở, khẽ cầu khẩn:

“Xin… xin chàng… mau dừng lại đi…”

Nam nhân kia khi ấy mới rống khẽ một tiếng, dùng sức thúc mấy lần cuối, cổ họng phát ra vài tiếng gầm gừ mơ hồ, rồi rốt cuộc cũng dừng lại. Nhưng hắn vẫn không rời khỏi, cứ vậy đè lên người nàng, không động đậy.

Đạm Mai bị thân thể nặng trịch của hắn ép lên, ngực nghẹn khó thở, đưa tay chạm lên mặt, toàn là ướŧ áŧ, chẳng rõ là mồ hôi hay nước mắt. Gương mặt kia hẳn đã nhòe nhoẹt cả rồi. Phía dưới vẫn còn nóng rát, song so với nỗi đau như dao cứa ban nãy thì đỡ hơn không ít. Nàng chẳng dám cử động, cứ để mặc hắn áp lên người, cảm nhận được nhịp tim hắn chầm chậm dịu xuống, lúc ấy hắn mới trở mình lăn ra ngoài, nằm ngửa ở mép giường phía ngoài.

Đợi khi bản thân điều hòa được hơi thở, Đạm Mai cũng chẳng trông mong gì việc hắn sẽ giúp mình lau rửa. Nàng gần như run rẩy mà vòng qua chân hắn bước xuống giường, nhẫn nhịn cơn đau trên thân, vén màn đi tới góc phòng nơi có chiếc giá gỗ khắc hình long, hỉ thước và hươu. Trên giá, hai chậu nước hương đã được chuẩn bị sẵn. Đạm Mai kéo một khăn lụa treo trên đó, nhúng nước lau mặt, rồi vắt khô, cẩn thận lau sạch những vết tích còn lưu lại trên thân thể mình. Đang định xoay người trở lại, trong màn đột nhiên truyền ra giọng nói của nam nhân kia:

“Giúp ta lau qua một chút.”

Đạm Mai khựng lại, lúc này mới chợt nhớ lời mẫu thân – Tần phu nhân – từng dặn: sau chuyện ấy, phải hầu hạ phu quân sạch sẽ trước, rồi mới được tự lo cho bản thân. Chỉ là vừa rồi đau đớn quá mức, nàng nào còn nhớ được điều gì? Giờ nghe hắn nhắc, mới nhớ ra lời dạy kia, đành phải lấy một chiếc khăn khác, vắt khô, bước đến bên giường. Ban đầu nàng còn hơi lo hắn sẽ chê nàng vụng về, nào ngờ vừa liếc qua đã thấy hắn ngang nhiên nằm đó chờ nàng phục dịch, trong lòng lập tức nổi giận, mặt không đổi sắc ngồi xuống, mắt chẳng buồn liếc lấy một cái, chỉ đưa tay lau sơ qua vài lượt cho có rồi dừng lại.

Nam nhân kia dường như không hài lòng, hơi nhíu mày, nhưng thấy nàng chẳng buồn liếc nhìn, đã tự mình đứng dậy vén màn đi ra ngoài, cũng chỉ biết nén lại, sắc mặt dần dần bình hòa.

Đạm Mai thu dọn xong xuôi, lúc này mới nhặt lại y phục lót bị hắn lột ra vứt thành một đống ở cuối giường, mặc vào lại. Vốn định mặc thêm trung y, nhưng vô tình quay đầu bắt gặp ánh mắt sáng rực đang nhìn chăm chú về phía mình, nàng khẽ thở dài một tiếng, đem trung y xếp gọn lại đặt lên áo ngoài, rồi trèo lên giường, nằm phía trong, cố ý chừa ra một khoảng cách giữa hai người.

Nàng khép mắt giả vờ say ngủ, trong lòng vẫn thấp thỏm, lo rằng hắn lại còn muốn làm khó mình lần nữa. Chỉ chốc lát sau, đã nghe thấy hơi thở đều đặn truyền đến từ phía ngoài. Nàng nghiêng đầu, hé mắt len lén nhìn, thấy hắn quả thật đã ngủ say, lúc này mới khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm. Đạm Mai kéo tấm chăn gấm mùa xuân quấn lấy bụng dưới, thân thể căng thẳng cả ngày cuối cùng cũng dần thả lỏng, thϊếp vào giấc ngủ.