Đạm Mai đang thấp thỏm trong lòng, bỗng cảm thấy trước mặt có một luồng áp lực, rồi đôi giày da đen nàng đã thấy qua một lần lại xuất hiện trên mặt đất ngay trước mắt nàng. Còn chưa kịp phản ứng gì, một làn gió lạnh lướt qua khuôn mặt, khăn che đầu đã bị nam nhân kia vén lên, tiện tay ném sang một chiếc án gỗ tử đàn bên cạnh.
“Chính mình đã tự vén rồi, còn che lại làm gì!”
Nam nhân kia cất giọng, khẩu khí không rõ vui buồn, giọng trầm thấp vang dội, nghe vào tai cũng không đến nỗi khó chịu.
Đạm Mai hơi khựng lại, không ngờ lời đầu tiên hắn nói lại là như vậy, biết mình vừa bị bắt quả tang, nhất thời chẳng biết nên đáp lại ra sao, đành cứ ngồi yên bất động.
Nam nhân kia nói xong câu ấy, có vẻ cũng chẳng trông mong nàng hồi đáp, tự mình bắt đầu cởi bỏ mũ áo.
Đạm Mai nhìn hắn từng lớp từng lớp cởi ra, quăng hết lên chiếc án hồi nãy, đè cả lên chiếc khăn che đầu, cho đến khi trên người chỉ còn lại chiếc quần trong, để lộ phần thân trên màu đồng cổ, cơ bắp rắn chắc cân đối, theo từng động tác nhẹ nhàng mà khẽ phồng lên. Lúc này hắn mới bước lên giường, ngả người nằm xuống.
Đạm Mai không dám quay đầu, vẫn cứ quay lưng về phía hắn ngồi sát mép giường, cả người cứng đờ.
Nam nhân kia đợi một lát, dường như hơi mất kiên nhẫn, mở miệng nói:
“Đã muộn rồi, sớm nghỉ đi thôi.”
Đạm Mai chẳng thể ngồi lì thêm nữa, trong lòng thầm nghĩ, dù sao cũng chỉ là chuyện đó, nhắm mắt một cái rồi cũng sẽ qua thôi. Nàng bèn đứng dậy, bước tới chiếc bàn trang điểm gỗ hoàng hoa lê có ngăn tủ năm tầng, tháo xuống vài món trang sức nặng nhất trên đầu, sau đó quay trở lại, dưới ánh nhìn chăm chú từ nam nhân kia sau lưng, từ từ cởi lớp áo khoác ngoài, gấp gọn gàng đặt bên cạnh đống y phục hắn vừa cởi ra, rồi trèo lên giường, mặc trung y nằm sát mép giường phía ngoài.
Nam nhân kia chống một tay lên giường, nghiêng người ghé lại gần nàng. Trong màn tuy ánh nến hỉ còn le lói, nhưng đã khá mờ nhạt. Đạm Mai ngẩng mắt nhìn thẳng vào hắn, thấy trong ánh mắt đối phương chẳng có chút gợn sóng, chẳng rõ đang nghĩ gì.
Khi hắn tiến lại gần, mùi rượu nhè nhẹ xen lẫn hơi thở đàn ông xa lạ ập tới, khiến nàng càng thêm khẩn trương. Theo bản năng, nàng khẽ liếʍ đôi môi khô khốc vì rượu vừa uống, trong đầu thoáng nghĩ có nên mỉm cười để làm dịu bớt bầu không khí ngượng ngùng này không. Đang còn do dự, bỗng ngực nàng lạnh buốt, hắn đã ngồi dậy, đưa tay kéo phăng lớp trung y cùng áσ ɭóŧ bên trong, để lộ đôi vai và hơn nửa thân trên.
Đạm Mai khẽ “a” một tiếng, khuôn mặt lập tức đỏ ửng, đến lớp phấn cũng không che nổi. Nàng nào dám nhìn hắn, vội vàng nhắm mắt, chờ đợi động tác kế tiếp. Nào ngờ đợi mãi chẳng thấy gì, không nhịn được khẽ hé mắt, thì thấy hắn vẫn chỉ đang nhìn chằm chằm vào phần ngực trần của nàng, vẻ mặt tràn đầy chán ghét.
Đạm Mai lập tức cảm thấy không vui, nỗi ngượng ngùng ban nãy cũng vơi đi quá nửa. Trong lòng nghĩ: “Ta còn chưa ghét ngươi già, ngươi lại chê thân thể ta rồi.” Nhưng nàng cũng biết, thời gian sắp tới, ít nhất là trước khi có thể tự lập, bản thân e rằng vẫn phải dựa vào nam nhân này mới mong sống yên ổn trong căn nhà này. Bởi vậy, trên mặt không thể hiện chút bất mãn nào, ngập ngừng một thoáng, ngược lại còn đưa tay dò vào phần thắt lưng quần của hắn.
Nam nhân kia thoáng sững người, có lẽ không ngờ nàng lại chủ động như vậy, cúi đầu nhìn tay nàng.
Rụt đầu thì một đao, thò đầu cũng là một đao, trái phải đều không tránh được, chi bằng nhanh chóng kết thúc cho sảng khoái. Đạm Mai cắn răng, quyết tâm mau chóng cởi thắt lưng quần của hắn. Nào ngờ nút thắt ấy lại chặt vô cùng, nàng loay hoay kéo mấy lượt mới gỡ được. Dải lụa Thục hạng nhất vừa mất đi lực giữ liền lập tức lỏng ra, trượt xuống mềm mại, đổ thành một đống.
Trong chớp mắt, Đạm Mai đã trông thấy từ đống lụa ấy lộ ra một cột trụ đã sừng sững dựng lên. Tay nàng run lên, toan rụt lại theo phản xạ, nhưng cánh tay kia lại bị hắn giữ chặt, không thể nhúc nhích.
Không rõ hắn đã ra tay như thế nào, mà y phục còn sót lại trên người Đạm Mai trong chớp mắt đã bị gỡ sạch, không chừa mảnh nào. Nàng còn chưa kịp cảm thấy thẹn thùng, thân thể nặng nề, nóng rực của nam nhân kia đã lập tức đè lên, trùm lấy nàng không cho cử động.