Chương 4.1

Đạm Mai ngồi thẫn thờ chẳng biết đã bao lâu, chỉ cảm thấy ngày càng bức bối, bụng lại lộp bộp vì đói. Nghe bên ngoài im ắng như tờ, nàng không nhịn được mà vén khăn che mặt lên, trông thấy trên bàn tròn ngoài trướng có mấy đĩa bánh ngọt, bèn xốc màn bước ra, chọn vài miếng ăn lót dạ. Nào ngờ vì ăn quá vội nên bị nghẹn, trông thấy một chiếc bình sứ trắng men bóng có khắc hình song long đặt bên cạnh, bên trong chắc là rượu hoặc nước, nàng vội vàng lục lấy chén, rót uống mấy ngụm, lúc ấy mới cảm thấy thứ nghẹn ở ngực từ từ trôi xuống.

Đạm Mai khẽ khàng lắc chiếc chén còn vương chút rượu, rồi úp ngược cẩn thận đặt lại chỗ cũ. Vừa định trở vào trướng ngồi xuống, bỗng nghe thấy tiếng hỉ nương ngoài cửa cất lời chào, biết ngay là nam nhân họ Từ kia đã tới, nàng liền hoảng hốt, cuống cuồng muốn chui vào lại trong màn, nào ngờ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Hóa ra hôm nay đại hôn, theo nghi lễ hiện thời, nữ nhi quan viên xuất giá có thể mặc lễ phục mệnh phụ tương ứng với phẩm cấp của mẫu thân. Mẫu thân nàng – Tần phu nhân – là nhất phẩm cáo mệnh, vì muốn nở mày nở mặt, nên hôm nay đương nhiên nàng được khoác mệnh phụ phục, bên trong là áo lụa mỏng, lớp giữa là trung y, bên ngoài khoác lễ phục, phần dưới cũng ba lớp váy, tà váy so với thường ngày nàng hay mặc thì hẹp hơn nhiều. Vì đang hoảng loạn muốn nhanh chóng trở lại bên trong màn, nhất thời quên mất tà váy hôm nay không giống thường lệ, sải bước quá rộng nên lập tức bị vấp ngã xuống đất.

Đạm Mai chẳng màng đến đau đớn, vội vàng muốn đứng dậy, nhưng sau lưng đã vang lên tiếng bước chân. Quay đầu nhìn lại, nàng khẽ giật mình, nhất thời quên cả việc phải đứng dậy.

Sau lưng nàng, một nam tử mặc triều phục đang đứng đó. Thân hình cao lớn, mày rậm mắt sâu, ánh sáng lập lòe từ nến long phụng trong phòng phản chiếu vào khiến ánh mắt hắn sắc như điện. Chỉ là lúc này, hắn đang hơi cau mày, nhìn chăm chú vào nàng đang nằm dưới đất. Không hề có lấy một chút niềm vui mừng của tân lang trong đêm tân hôn.

Chuyện ấy cũng không quan trọng. Đạm Mai tự biết dáng vẻ hiện tại của mình e là cũng chẳng giống gì một tân nương nên có. Vấn đề là nam nhân trước mặt – phu quân tương lai của nàng – trông lại lớn tuổi hơn nàng tưởng rất nhiều. Nhìn từ góc độ của nàng, ít nhất cũng phải ngoài ba mươi rồi chứ?

Nàng thừa nhận bản thân có phần hồ đồ, ngay cả tuổi tác của người mình sẽ gả cho cũng chẳng hỏi cho rõ đã lên kiệu hoa. Nhưng lúc trước, Lưu phu nhân từng nói hắn chỉ hơn nàng vài tuổi, sau đó nàng cũng tiện miệng hỏi mẫu thân, mẫu thân cũng thuận theo lời Lưu thị, rồi lảng sang chuyện khác, nên nàng chỉ đoán họ Từ kia chắc cũng không còn trẻ. Nhưng nàng nghĩ cùng lắm cũng gần ba mươi, không ngờ giờ tận mắt chứng kiến, mới biết dự đoán ban đầu của mình vẫn còn quá dè dặt.

Đạm Mai sững người trong chốc lát, rồi nhanh chóng hoàn hồn. Thấy nam nhân kia không có ý định tiến đến đỡ mình dậy, nàng đành gượng giả trấn tĩnh, vờ như không có chuyện gì, tay chân phối hợp mà tự bò dậy khỏi đất, chui vào lại trướng, ngồi lên chiếc giường năm mái sáu cột khảm vàng chạm hoa, tiện tay phủ khăn che mặt lại.

Thôi kệ đi. Tuy thân thể này còn nhỏ, gả cho một vị đại thúc thế này thì có hơi thiệt thòi, nhưng bản thân nàng vốn cũng đâu thật sự mới mười sáu tuổi, nếu cưới kẻ quá nhỏ, e là trong lòng lại thêm vướng bận. Đại thúc thì đại thúc, nhắm mắt lại, cởi xiêm y rồi thì… dù là Phan An hay Võ Đại Lang cũng chẳng khác nhau là mấy.

Đạm Mai âm thầm tự trấn an mình như vậy, ngồi ngay ngắn, hai bàn tay đeo đầy nhẫn được che dưới ống tay áo cánh bướm khẽ siết chặt lại.

Nàng quả thật có chút căng thẳng. Không chỉ vì bản thân vừa mới thất lễ một cách chẳng hay ho gì, lần đầu gặp phu quân đã ngã sõng soài trước mặt, hoàn toàn hủy hoại dáng vẻ một tiểu thư khuê các nên có, mà còn bởi vì trong lòng nàng có đôi phần bất an về chuyện sắp sửa xảy ra tiếp theo.

Tuy rằng nàng đã sống thêm một đời, nhưng đối với chuyện kia, cũng chỉ dừng lại ở việc quan sát và tưởng tượng. Còn giờ đây, tuy rằng nàng là tái giá, nhưng Tần phu nhân vẫn không yên lòng, từng dặn dò nàng một phen về cách hành xử sau khi gả vào nhà chồng, ngay cả giáo huấn về phòng sự cũng có nói đến, nhưng tất cả chỉ dừng lại ở lời nói suông. Đến lúc mọi chuyện thực sự tới nơi rồi, nàng mới cảm thấy lý thuyết suông quả là rỗng tuếch.