Tiếng chuông báo giờ đi ngủ vang lên, phụ tá đến giục mọi người quay về ký túc xá. A Kha Gia không nhìn Huỳnh nữa, quay đầu bỏ đi.
Cái gọi là ký túc xá thực ra không có giường, chỉ có một lớp thảm trải dưới sàn, mười người chen chúc trong một phòng, bọn trẻ tự trải chăn đệm của mình rồi chui vào trong.
A Kha Gia nằm một mình trong góc, giữa cậu và những đứa trẻ khác có một khoảng trống, không ai dám ngủ cạnh cậu.
“Rầm!” Cửa phòng ngủ bỗng dưng bị đẩy mạnh ra, phụ tá đứng trước cửa, phía sau là Huỳnh đứng ôm chăn: “Phòng bên cạnh không còn chỗ, em sẽ ở đây!”
Nói xong liền đóng cửa lại.
Huỳnh quan sát căn phòng, rồi tự nhiên trải chăn ngay chỗ trống bên cạnh A Kha Gia.
Cậu bé không có đệm, bèn gập đôi chăn lại để nằm lên, sau đó còn vẫy tay gọi A Kha Gia.
A Kha Gia kéo chăn trùm kín đầu, không để ý đến cậu ta.
Sáng hôm sau, khi trời vừa tờ mờ sáng, A Kha Gia chui ra khỏi chăn. Những đứa trẻ khác vẫn đang ngủ say. Buổi sáng trên đỉnh núi lạnh lẽo, A Kha Gia bất giác rùng mình.
Huỳnh bên cạnh co ro trong chiếc chăn nhỏ, chân còn thò ra ngoài.
A Kha Gia không có ý định bố thí, chỉ lặng lẽ gấp chăn đệm rồi lặng lẽ ra khỏi phòng.
Trên một mỏm đá nhô ra gần bờ biển, A Kha Gia ngồi yên lặng, chờ đợi mòng biển lưng đen xuất hiện. Cậu tháo mũ, hít một hơi không khí lạnh lẽo của buổi sớm mai.
Tiếng bước chân vang lên từ phía sau, Huỳnh ngồi xuống bên cạnh cậu. A Kha Gia nghi hoặc nhìn cậu ta.
“Lạnh quá, không ngủ được.” Hơi thở của Huỳnh hòa vào sương mù, cậu giải thích rồi nói thêm: “Đừng nhìn tôi như vậy, tôi không có ác ý đâu.”
A Kha Gia vẫn không để ý đến cậu ta, chỉ lặng lẽ nhìn ra đại dương vô tận.
"Tôi đến từ Khu 12, nhà rất nghèo, còn có một em trai và một em gái, mỗi ngày đến cơm cũng không đủ ăn. Hội Chiêm Tinh đến Khu 12 chọn trúng tôi, bọn họ nói rằng nếu tôi chuộc hết tội lỗi, cuộc sống gia đình tôi sẽ khá hơn một chút."
A Kha Gia không nói gì. Mỗi người đến đây đều có tội, rồi cũng nhanh chóng chuộc sạch tội lỗi và rời đi. Chỉ có mình cậu, tội lỗi quá nặng nề.
Huỳnh nhìn về phía xa.
"Nếu một ngày nào đó tội lỗi được tẩy sạch và rời khỏi nơi này, cậu sẽ đi đâu?"
A Kha Gia nhìn đàn mòng biển lưng đen đang bay tới.
"Giống như những con chim này, tự do bay đến mọi nơi."
Cuối cùng, A Kha Gia đưa mẩu bánh mì của mình cho Huỳnh.
Rất nhanh sau đó, những đứa trẻ khác cô lập họ, hoặc có thể nói là cô lập Huỳnh, vì chẳng ai từng đến gần A Kha Gia, huống hồ gì là cô lập cậu.
Lũ trẻ thường xuyên thì thầm rằng Huỳnh đã bị quỷ dữ nhiễm bẩn, chắc chắn sẽ xuống địa ngục, thậm chí còn lén lấy cắp bánh mì của cậu ấy.
A Kha Gia sẽ hất bát súp lên đầu bọn chúng, hoặc túm chặt tóc chúng, nhìn chúng khóc lóc thảm thiết.
Sau bữa tối, hai người bị phạt đứng, nhưng nhờ vậy lại có thể nhìn thấy bầu trời đầy sao tuyệt đẹp trên đỉnh núi. Huỳnh vẫn mang dáng vẻ tái nhợt bệnh tật ấy, nhưng cậu lại quay sang mỉm cười với A Kha Gia.
Những đêm đông giá lạnh về sau, Huỳnh và A Kha Gia nằm chung một chăn, sưởi ấm cho nhau. A Kha Gia có thể ngửi thấy mùi xà phòng thoang thoảng trên người Huỳnh, sạch sẽ và dễ chịu.
Cho đến một đêm nọ, khi họ quay về, chăn đệm đã bị làm ướt, lũ trẻ đứng bên cạnh cười trộm — một trò đùa vụng về.
May mà A Kha Gia vẫn còn một bộ chăn đệm dự phòng (không ai dám động vào đồ của cậu). Cậu kéo Huỳnh vào nằm chung, nhưng chiếc chăn này quá nhỏ, không thể che kín hai người. Họ đành mặc nguyên quần áo mà ngủ. Chân của Huỳnh lạnh buốt, A Kha Gia liền dùng bàn chân nhỏ của mình để sưởi ấm cho cậu ấy.
Nửa đêm, cái lạnh khiến chăn như biến thành một tấm sắt. Họ chỉ có thể sưởi ấm bằng hơi người, nhưng Huỳnh vẫn lên cơn sốt.
Cậu ấy sốt đến mức mơ màng, bóng người lờ mờ lướt qua, có ai đó lật mí mắt cậu lên, dùng đèn rọi vào con ngươi.
"Quỷ dữ sẽ thiêu đốt những kẻ thân cận bằng ngọn lửa địa ngục."
A Kha Gia bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi, nhưng rõ ràng chuyện này không phải lỗi của cậu.
"Các người sẽ bị quỷ dữ nguyền rủa." A Kha Gia nói với lũ trẻ đã đổ nước vào chăn, rồi cầm cốc nước hắt thẳng vào chăn đệm của chúng.
Đường núi gập ghềnh khó đi, A Kha Gia cứ chăm chú nhìn ra con đường tối đen ngoài cửa sổ, nhưng mãi chẳng thấy bác sĩ tới.
Huỳnh đã bắt đầu mê sảng.
A Kha Gia lo lắng đến mức đứng ngồi không yên, cậu đi tìm Edgar nhưng không thấy, chỉ tìm được phụ tá của ông ta, cậu yêu cầu người đó lập tức gọi bác sĩ.
Trong văn phòng nồng nặc mùi cà phê, người phụ tá tỏ vẻ khó chịu, xua đuổi A Kha Gia.
"Tránh ra, nhóc con, làm cái gì mà ầm ĩ lên thế?"
"Gọi bác sĩ đến khám cho Huỳnh ngay!" A Kha Gia kiên quyết không nhượng bộ.
"Mày đang ra lệnh cho tao à?" Người phụ tá nắm lấy cánh tay A Kha Gia, định tống cậu ra khỏi văn phòng.
"Thật là khó bảo!"
A Kha Gia bám chặt lấy khung cửa, không chịu đi, miệng lặp đi lặp lại: "Gọi bác sĩ!"
Người phụ tá bực bội đến cực điểm, chẳng buồn quan tâm đến bàn tay A Kha Gia vẫn bám chặt vào cửa, mà trực tiếp đóng sầm cánh cửa sắt nặng nề lại.
Chỉ trong giây lát, bàn tay nhỏ bé ấy chắc chắn sẽ bị kẹp nát. Nhưng A Kha Gia vẫn không có ý định buông ra.