"Quái vật không có cảm xúc chẳng khác nào cơn cuồng phong ngoài tầm kiểm soát, chúng ta tất phải phá bỏ cánh cổng vốn dĩ đầy gai, cho đến khi huyết lệ tuôn trào."
——《Phồn Đế Ca · Mười hai》
Nhà thờ Tháp Trắng nằm trên đỉnh cao nhất của núi Moscato, Khu Trung Ương 7 của Liên Minh.
Mái vòm trắng ẩn mình trong làn sương sớm. Từ trên cao nhìn xuống, những con sóng xanh thẳm dưới chân núi xô vào vách đá, vỡ tan thành bọt, những khóm hoa violet mọc chen chúc trong các kẽ đá. Trên bầu trời, những con mòng biển lưng đen khổng lồ đang chao liệng kiếm mồi.
Cơn gió thổi tung mái tóc đỏ của cậu thiếu niên, che khuất đi khuôn mặt. Cậu mặc chiếc áo choàng trắng nhạt, dưới chân buộc xích sắt, thỉnh thoảng phát ra tiếng va chạm lanh lảnh. Cậu giơ cánh tay lên, rất nhanh, một con mòng biển lưng đen sà xuống, cắp đi mẩu bánh mì trong tay cậu.
"Dong— Dong—"
Chuông Nhà thờ vang lên, sương mù dần tan, mặt trời bắt đầu ló rạng.
"A Kha Gia! Sinh ra với mái tóc đỏ là dấu hiệu của quỷ Satan từ địa ngục, mau đội mũ lên!"
Người đàn ông có vóc dáng thấp bé nhưng giọng nói vang vọng. Ông ta không ai khác chính là Edgar, Hội trưởng của Hội Chiêm Tinh.
A Kha Gia đưa tay kéo mũ áo choàng lên che đầu: "Vâng, thưa Hội trưởng Edgar."
"Ngươi phải chuộc tội, không được tùy tiện để lộ mái tóc! Ngươi muốn đẩy mẹ mình xuống địa ngục sao? Hội Chiêm Tinh đã cho ngươi một nơi để trú ngụ, đừng gây thêm rắc rối."
Edgar đã ngoài năm mươi tuổi, mặc chiếc áo choàng lộng lẫy đính đầy đá quý. Ông ta thường nói lớn, kết hợp với thân hình mập mạp, đôi mắt ti hí cùng chiếc mũi to càng làm tăng nổi bật lên dáng vẻ tinh ma gian xảo.
A Kha Gia còn chưa tròn tám tuổi, chiều cao chỉ đủ ngang thắt lưng của Edgar. Chiếc thắt lưng đó bên trên thêu đầy hình vỏ sò và xoáy nước, còn đính thêm những viên ngọc trai kết thành chòm sao Pegasus.
Hội Chiêm Tinh hiện giờ đang có mặt ở khắp nơi trong Liên Minh, nhân danh Chúa giúp những kẻ bị coi là Satan nơi trần thế tìm đường chuộc tội.
Bên trong Nhà thờ có chút lạnh lẽo. A Kha Gia ngồi ở hàng ghế cuối, quan sát những đứa trẻ mà Edgar lại mang về từ đâu đó. Chúng cũng mặc áo choàng trắng giống cậu. Edgar đứng ở phía trước chúng, lớn giọng giảng về Kinh Thánh. Giọng ông ta vang dội đến mức dù đang ngồi ở khoảng cách xa, A Kha Gia vẫn có thể nghe rõ được từng câu từng chữ.
"Chúa đã tạo ra Eva từ một chiếc xương sườn của Adam, họ trở thành vợ chồng, cùng chung sống trong Vườn Địa Đàng."
Đã nghe qua vô số lần, A Kha Gia chán nản chống cằm, vô thức chạm vào xương sườn của mình.
"Nhưng Eva bị con rắn dụ dỗ ăn trái cấm, rồi cả Adam cũng cùng ăn."
"Rắn chính là hiện thân của quỷ Satan."
Edgar ngước mắt nhìn về phía A Kha Gia ở hàng ghế cuối cùng. Những đứa trẻ khác cũng quay đầu lại nhìn cậu chằm chằm. A Kha Gia kéo mũ áo choàng xuống thấp hơn, che đi mái tóc đỏ của mình.
Sinh ra với mái tóc đỏ, cậu bị xem là loài quỷ dữ, như con rắn độc, kẻ sẽ khiến những người thân cận bị thiêu đốt trong lửa địa ngục vĩnh viễn.
Đến bữa tối, như thường lệ, Edgar bắt bọn trẻ quây quần quanh bàn để cầu nguyện. Chiếc đèn chùm pha lê trên trần nhà cực kỳ lộng lẫy, nhưng lại tỏa ra ánh sáng u ám. Khi lời cầu nguyện kết thúc, các phụ tá mang ra một nồi súp không rõ thành phần, mỗi đứa trẻ được phát thêm một miếng bánh mì.
Món ăn cực kỳ khó nuốt. A Kha Gia uống vài ngụm súp nhưng gói bánh mì lại, vì ngày mai cậu còn muốn đi cho mòng biển ăn — đó là hoạt động giải trí duy nhất của cậu ở Nhà thờ Tháp Trắng.
"Cậu không ăn à?"
Một giọng nói xa lạ vang lên sau lưng. Một cậu bé đưa tay ra: "Nếu cậu không ăn, có thể cho tôi không?"
Cậu bé này cao hơn A Kha Gia nửa cái đầu, gầy trơ xương, sắc mặt xanh xao đến bệnh hoạn, giọng nói yếu ớt.
Đó là đứa trẻ mà Edgar mới đưa về hôm nay, nhưng A Kha Gia không có ấn tượng gì mấy. Nhà thờ Tháp Trắng cứ ba tháng lại có một nhóm trẻ mới đến, chỉ có A Kha Gia là ở lại mãi nơi này.
Tội nghiệt của cậu quá sâu, mãi mãi không thể chuộc hết. Hơn ba năm ở Nhà thờ Tháp Trắng, hàng nghìn ngày đêm trôi qua, những đứa trẻ đến rồi đi, A Kha Gia đã trở nên tê liệt.
A Kha Gia do dự một chút, lấy miếng bánh mì ra và đưa nó cho cậu ta.
“Cảm ơn.” Cậu bé còn chưa kịp nhận lấy bánh mì thì đã bị cắt ngang.
“— Huỳnh, đừng ăn đồ của cậu ta!” Một đứa trẻ lên tiếng nhắc nhở đầy thiện ý, chỉ vào mái tóc của A Kha Gia: “Nhìn tóc của cậu ta đi, sinh ra với mái tóc đỏ là dấu hiệu của quỷ dữ, đừng giao dịch với quỷ!”
“Huỳnh, mau lại đây!”
“Tránh xa cậu ta ra, nếu không chúng ta cũng sẽ bị lời nguyền của quỷ ám!”
Lũ trẻ ồn ào cả lên, A Kha Gia đã quen với chuyện này, định thu lại miếng bánh mì.
“— Đợi đã!” Cậu bé tên Huỳnh không rụt tay lại: “Cậu định đưa cho tôi mà, đúng không?”
A Kha Gia lắc đầu, “Giờ thì không đưa nữa. Tôi sẽ giữ lại để cho mòng biển ăn.”