Trong bóng tối, A Kha Gia đuổi theo hai người, giơ súng laser lên.
"Thứ đó không thể làm tôi bị thương." Lạc Thẩm vỗ nhẹ mu bàn tay Tâm Nhân bên cạnh như một lời trấn an.
Chỉ trong chớp mắt, A Kha Gia đã áp sát. Lạc Thẩm vươn tay đoạt súng, giao chiến cùng anh.
Sức chiến đấu của Lạc Thẩm mạnh đến mức đáng sợ. A Kha Gia cảm nhận được mồ hôi trượt xuống từ mang tai. Trong bóng tối, anh hoàn toàn không phải là đối thủ của một kẻ giả nhân loại có khả năng nhìn vào ban đêm.
Đến lúc này, anh đã hiểu vì sao những người kia lại chấp nhận trả cái giá lớn như vậy để cứu Lạc Thẩm khỏi quân khu. Hắn căn bản không phải là một "người nhân tạo" bình thường, mà có thể xem là một vũ khí chiến đấu.
"Mày là thứ gì?"
"Hỏi anh trai của anh đi!" Lạc Thẩm cười nói:
"Khoảng thời gian này, hắn đã nghiên cứu tôi rất kỹ đấy! Không biết có thu hoạch được gì không."
Trong một động tác xoay người nhanh như chớp, súng laser đã bị Lạc Thẩm đoạt lấy.
"Chết tiệt! Muốn chết à!"
Lạc Thẩm bật cười khanh khách, giơ súng nhắm vào A Kha Gia, rồi đột nhiên đổi hướng, nhắm vào Phù Trữ trong bóng tối.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, A Kha Gia lao đến Phù Trữ, cả hai lăn xuống đất.
"Haha, sợ chết khϊếp rồi phải không? Tôi chỉ dọa anh thôi."
Câu khıêυ khí©h khiến A Kha Gia tức giận đến mức gân xanh nổi lên, anh định đứng dậy…
Đèn phòng thí nghiệm bất ngờ bật sáng.
Ánh mắt A Kha Gia khóa chặt vào một điểm — người nhân tạo vừa bị trúng đạn, trước ngực là một mảng lớn máu, trên tay còn có vết thương do dao găm đâm xuyên qua. Còn con dao đó, lúc này đang kề sát cổ Phù Trữ.
Cảm giác súng laser ấn vào sau eo, Lạc Thẩm vươn một tay đặt lên vai A Kha Gia, như một bóng ma thầm thì bên tai anh: "Anh thua rồi."
"Thả Lạc Thẩm đi."
Lưỡi dao càng áp sát vào cổ, Phù Trữ ngửa đầu ra sau, ngửi thấy mùi hương đặc biệt trên người người nhân tạo đang khống chế anh ta — tựa như mùi hương của hoa linh lan.
"Được!" A Kha Gia không do dự nói: "Tôi làm con tin, thả anh trai tôi ra được không?"
"Tình thân của con người thật cảm động."
Áp lực trên eo biến mất, Lạc Thẩm cũng biến mất theo.
"Hắn đi rồi, có thể thả anh trai tôi không?"
"Tôi vẫn còn ở đây. Hơn nữa, nếu những binh lính của anh bắt được Lạc Thẩm thì sao?" Tâm Nhân ngẩng đầu nhìn A Kha Gia.
"Cậu muốn thế nào?"
"Tiếp tục giao dịch. Anh qua đây, tháo mũ giáp ra."
A Kha Gia bước tới, thay vị trí của Phù Trữ. Anh lớn tiếng nói:
"Anh, cứ đi thẳng, lên trên tìm Lê Nguyên Ương."
"Không! A Kha Gia!"
"Đi! Mau đi!" A Kha Gia quay đầu: "Những câu trả lời kia, chỉ khi anh sống sót em mới có thể được biết!"
Phù Trữ kìm nén nước mắt, không quay đầu lại nữa, bước ra cửa cho đến khi bóng dáng biến mất.
"Được chưa?"
A Kha Gia giơ tay, làm tư thế đầu hàng. Tâm Nhân trông có vẻ rất mệt mỏi, không hề tiến đến khống chế, chỉ đờ đẫn nhìn anh. Đột nhiên, tiếng cảnh báo đếm ngược của quả bom vang lên từ phía cửa.
"Không ổn!" A Kha Gia giật mình, quả nhiên không thể tin những kẻ giả nhân loại này.
Anh chất vấn Tâm Nhân cách đó không xa: "Tại sao?"
Tâm Nhân lắc đầu, như muốn nói gì đó, nhưng giọng nói máy móc lại biến thành một tiếng rít. A Kha Gia bịt tai lại, thấy Tâm Nhân quỳ rạp xuống đất, không ngừng cào vào cổ mình, trông vô cùng đau đớn.
"Cậu làm sao vậy?"
Thời gian đếm ngược càng lúc càng ngắn, A Kha Gia sốt ruột hét lên: "Mau chạy đi! Không phải cậu điều khiển quả bom sao? Đúng không?"
Tâm Nhân cố gắng ngẩng đầu lên, tầm nhìn lúc này đã mờ mịt, chỉ thấy A Kha Gia lao về phía cậu, kéo cậu ra ngoài.
"Tôi thực sự, thực sự ghét những kẻ giả tạo như cậu."
Khoảnh khắc hơi nóng ập đến, A Kha Gia cảm giác cả người mình như bị đẩy đi.
"A Kha Gia——" Có người gọi tên anh.
Không phải giọng nói của máy móc.
"Ầm!"
Vụ nổ ập đến, khói bụi lập tức cuốn qua hành lang. Hệ thống cứu hộ khẩn cấp của phòng thí nghiệm kích hoạt, nước từ trần nhà trút xuống.
Tại lối ra, Lê Nguyên Ương đã dẫn người xông vào.