A Kha Gia cảm thấy Lê Nguyên Tình hẳn là có chút buồn bực, dù sao thì trong những năm tháng tuổi trẻ, mọi người ai cũng đều cho rằng Phù Trữ sẽ cưới chị ấy.
Bầu trời u ám, mây đen đang kéo đến.
“Sắp mưa rồi, về đi.” Lê Nguyên Tình phất tay.
Xe quân đội chạy đến, A Kha Gia lên xe. Người đến đón anh không phải Nguyên Ương mà là một gương mặt xa lạ, người đó nói rằng Thượng úy Lê đã được cử đi làm nhiệm vụ khẩn cấp.
“Phái Bình Đẳng lại gây rối, tổ chức diễu hành bên phía Thành Tự Do, nói rằng Nội thành đã tước đoạt quyền được biết của Khu 12, yêu cầu Quân đội rút lại lực lượng tuần tra biên giới ở Khu 12, khôi phục quyền tự do qua lại giữa nội thành và ngoại khu, thật đúng là mơ tưởng viển vông.”
Người lái xe lẩm bẩm.
A Kha Gia chỉ đáp lại đơn giản, ánh mắt luôn nhìn về phía gương chiếu hậu. Đám vệ sĩ chỉ rời đi khi anh vào cổng Quân khu, hoặc cũng có thể chưa rời đi, dù sao thì họ cũng chẳng vào được.
Vào văn phòng, anh mở máy truyền tin.
Một giờ trước, Tư lệnh Lâu đã gửi báo cáo điều tra về vụ phá hoại phi thuyền lần trước cùng thông tin của ba nghi phạm lên kênh nội bộ của Quân đội Liên Minh.
“Dương Quảng Sinh, nam, 42 tuổi, thất nghiệp, nguyên quán Khu 12…”
“Albert, nam, 31 tuổi, ‘kẻ đào tinh thạch’, nguyên quán Khu 12…”
“Lạc Thẩm, nam, 25 tuổi, ‘kẻ đào tinh thạch’, nguyên quán Khu 12…”
Đều là người Khu 12, thông tin rõ ràng, không phải cư dân không hộ khẩu.
Ba người này tự nhận là những người đấu tranh cho phong trào bình đẳng, chỉ đơn giản là không chịu nổi những gì mà tầng lớp thượng lưu của Khu 8 đang làm, muốn giành lại công bằng cho Khu 12.
Hai kẻ chống cự đã bị bắn chết, chỉ còn lại người tên “Lạc Thẩm”, bị Lâu Tuấn chuyển đến L*иg Chim.
A Kha Gia vẫn đang suy nghĩ, cảm thấy báo cáo này có gì đó không đúng. Ba người bình thường ở Khu 12, lại có thể phá hoại hệ thống dẫn đường điện từ của bốn phi thuyền quân sự đời mới nhất, có thể hành động trong quân khu mà không bị phát hiện, vậy tại sao lại để lộ danh tính rồi bị bắt? Năng lực ra sao? Nguồn lực như thế nào?
Nếu đã có khả năng xâm nhập quân khu, vậy để bị bắt chính là cố ý!
Tại sao? Mục đích của họ rốt cuộc là gì?
“Kẻ sống sót đã bị tôi chuyển đến Lồռg Chim.”
Lồռg Chim!
A Kha Gia vừa định lấy máy truyền tin, cửa đột nhiên bị đẩy mạnh, dòng suy nghĩ bị cắt ngang. Một trung sĩ thở hổn hển hét lên:
“Thượng tá, ‘Lồռg Chim’ xảy ra chuyện rồi!”
——
Phòng thí nghiệm gen trung ương của Liên Minh tọa lạc dưới lòng đất, dưới chân căn cứ quân sự của Khu 7, chuyên nghiên cứu về gen di truyền, đặc biệt nghiên cứu về “người nhân tạo” trong những năm gần đây.
Nội thành đã thu được một lượng lớn tinh thạch từ Khu 12. Năng lượng được tạo ra do tinh thạch đốt cháy đóng vai trò cung cấp toàn bộ hệ thống năng lượng của Nội thành, và phòng thí nghiệm cũng không ngoại lệ. Nó dựa vào năng lượng khổng lồ từ tinh thạch để duy trì hệ thống điện, từ trường và các hệ thống khác.
Thông thường, toàn bộ phòng thí nghiệm được bảo vệ nghiêm ngặt, chỉ có thể liên lạc qua hệ thống mã hóa nội bộ, tất cả tín hiệu khác đều bị chặn. Không có lệnh phê duyệt, không ai có thể liên lạc với bất kỳ ai ở bên trong, ngay cả một con chim cũng chẳng lọt vào được, cho nên nơi này được gọi là “Lồռg Chim”.
A Kha Gia lập tức khởi động phi thuyền bay thẳng đến Khu 7, trên màn hình truyền tin là hình ảnh Lâu Tuấn đang cố gắng ngăn cản.
“Tín hiệu điện từ bị kiểm soát, không thể liên lạc với bất kỳ ai. Nếu hệ thống năng lượng tinh thạch cũng bị kiểm soát, có thể xảy ra vụ nổ bất cứ lúc nào. Tôi sẽ phái người đi tìm Phù Trữ, cậu lập tức quay trở về ngay.”
“Tư lệnh, cấp cho tôi lệnh phê duyệt.”
“Tôi nói không được, lập tức quay về, đây là mệnh lệnh!”
“Tư lệnh!” Phù Đinh nhìn vào màn hình truyền tin.
“Anh trai tôi tuyệt đối không thể gặp chuyện.”
“Không…” Chưa kịp để Lâu Tuấn nói hết câu, A Kha Gia đã cắt ngang.
“Không còn thời gian nữa! Chú Lâu!”
Lâu Tuấn sững lại, nhưng vẫn nói: “Quá nguy hiểm, tôi không thể…”
“Chỉ có anh trai tôi… mới có thể nói cho tôi biết tung tích của dì Fenlin. Vì dì ấy, xin chú… chú Lâu.”
“Để tôi suy nghĩ đã.”
Lâu Tuấn tắt màn hình, nhìn vào bức ảnh trên bàn.
Bức ảnh đã cũ kỹ, ngả vàng, nhưng được bảo quản rất cẩn thận. Trong ảnh, một thiếu nữ mặc váy dài kiểu Pháp màu xanh nhạt, mỉm cười nhìn vào ống kính, trên tay ôm một bó hướng dương lớn.
“Fenlin, tôi phải làm sao đây?” Lâu Tuấn thì thầm.