A Kha Gia ngẩng đầu, cha anh, Phù Khánh Dương, đang đứng trước cửa, phía sau là một nhóm vệ sĩ.
Phù Khánh Dương gật đầu chào hai chị em nhà họ Lê. Lê Nguyên Ương vừa nhìn thấy ông, lập tức câm như hến, sau đó bị chị gái lôi ra khỏi phòng.
Không khí trong phòng đột nhiên trở nên căng thẳng. A Kha Gia không có ý định nói chuyện với cha mình.
"Cảm giác thế nào sau khi trở về từ Khu 12?"
Một vệ sĩ kéo ghế đến, Phù Khánh Dương ngồi xuống bên cạnh giường.
"Không sao cả." A Kha Gia không nhìn ông.
"Ta không hỏi cơ thể của con. Giờ con có thể nằm đây nói chuyện với ta, tất nhiên là không sao rồi."
Trong lời nói của Phù Khánh Dương chứa đựng sự khinh miệt của kẻ bề trên.
"Như mọi người vẫn nói, nơi đó khác xa Khu 8, như trời với đất."
"Nhưng con lại lưu luyến không rời Khu 12."
Phù Khánh Dương vẫy tay, vệ sĩ đưa ra một tập hồ sơ điều tra.
Bên trong là toàn bộ hành trình của A Kha Gia ở Khu 12, chính xác đến từng phút giây. Không cần nhìn cũng biết, suốt hai mươi năm qua, mỗi ngày, mỗi bản báo cáo điều tra đều như vậy.
Đây là lời cảnh cáo của Phù Khánh Dương.
"Con đã trở về rồi!"
"Đúng vậy. Ta chỉ quan tâm, lo rằng con còn gì lưu luyến ở Khu 12. Nơi đó rất bẩn thỉu."
Phù Khánh Dương đứng dậy, vệ sĩ kéo ghế ra cho ông. Từ trên cao nhìn xuống, ông ta nói:
"Con người ở nơi đó cũng bẩn thỉu."
"Ta không muốn con dính dáng gì đến Khu 12. Vì lợi ích của Sinh học Gia Bội, nhà họ Phù phải giữ sạch sẽ."
A Kha Gia nắm chặt chăn, không nói một lời. Phù Khánh Dương ngay cả nhìn cũng không nhìn lấy anh một lần mà rời đi.
Tính khí luôn luôn trẻ con — là đánh giá mà Phù Khánh Dương dành cho anh từ khi anh còn nhỏ. Lần này cũng không ngoại lệ.
"Đừng làm những chuyện ấu trĩ nữa."
Phù Khánh Dương để lại bốn vệ sĩ trước cửa phòng bệnh. Ở những nơi không nhìn thấy, vẫn còn vô số tai mắt của nhà họ Phù giám sát.
Trên danh nghĩa, A Kha Gia là nhị thiếu gia của Sinh học Gia Bội - tập đoàn sinh học lớn nhất Khu 8, đồng thời mang chức danh thượng tá quân đội.
Trong mắt người ngoài, đó là một cuộc sống khiến bao người ngưỡng mộ. Nhưng trên thực tế, anh chỉ là một kẻ yếu đuối, vô dụng, không có quyền phản kháng.
Ở Khu 12, anh đã nghĩ An Ẩn là một người luôn nhẫn nhịn, không chịu phản kháng. Nhưng anh và An Ẩn có gì khác nhau chứ?
Một con chó của nhà họ Phù, một con chó của Perth, chẳng có gì khác biệt.
Anh giận dữ ném tập hồ sơ xuống đất.
Một góc tấm ảnh lộ ra.
A Kha Gia rút tấm ảnh ra xem, ánh mắt lộ vẻ bối rối. Anh nhặt báo cáo lên, lật từng trang một.
Phần lớn là dữ liệu điều tra về cuộc sống của anh và An Ẩn ở Khu 12. Thế nhưng, trang liên quan đến An Ẩn ngoài tên và giới tính ra, tất cả đều trống rỗng, thậm chí cả tuổi cũng không đề cập đến.
An Ẩn là một cư dân không có hộ khẩu ở Khu 12.
A Kha Gia bỗng nhiên cảm thấy may mắn, Phù Khánh Dương chắc hẳn chưa từng xem những báo cáo này, nếu không ông ta tuyệt đối sẽ không để lại bức ảnh đó.
Người bên dưới chỉ nhận nhiệm vụ điều tra, thu thập mọi thông tin có thể tìm thấy về An Ẩn. Mục đích của Phù Khánh Dương chỉ là cảnh cáo A Kha Gia, căn bản không muốn lãng phí thời gian chú ý đến một nhân vật nhỏ bé ở Khu 12, vì vậy ông ta thậm chí còn chưa mở tập tài liệu.
A Kha Gia giữ lại bức ảnh, còn những thứ khác thì ném vào thùng rác.
Anh ở lại Bệnh viện 103 ba ngày, lúc xuất viện, Lê Nguyên Tình đi giày cao gót tới tiễn anh.
“Anh trai cậu đã đến ‘Lồռg Chim’.”
Một câu không đầu không đuôi, nhưng A Kha Gia nghe là hiểu ngay.
“Đi cùng Bộ Y Học và Bộ Gen, còn phái theo không ít người, chị Tình không cần phải lo lắng.”
“Nguyên Ương dường như chưa bao giờ nghe hiểu lời tôi nói, hỏi chuyện gì cũng khó như lên trời, tôi chỉ có thể đi tìm cậu.”
Lê Nguyên Tình vuốt nhẹ lọn tóc bên tai.
“Chuyện của Quân đội tôi không rõ, nhưng lâu như vậy không có tin tức gì thì đây là lần đầu tiên.”
“Tôi sẽ về hỏi xem.”
A Kha Gia nhìn bác sĩ Lê ăn mặc gọn gàng, ngập ngừng nói:
“Chị Tình, anh trai tôi sắp kết hôn rồi.”
Lê Nguyên Tình vẫn giữ dáng vẻ bình tĩnh không để lộ cảm xúc, chỉ mỉm cười với anh:
“Yên tâm, tôi biết mà.”