Chương 23: Anh lưu luyến không rời ở Khu 12

"Huyết áp bình thường, nhịp tim bình thường."

"Kiểm tra không có vấn đề gì, trong cơ thể có dấu hiệu viêm. Có lẽ là trường hợp các cơ quan nội tạng thỉnh thoảng bị viêm sau khi sử dụng dung dịch trị liệu để phục hồi. Tiêm thuốc kháng viêm trong ba ngày, ngủ một giấc thật ngon, tốt nhất để Lâu tư lệnh phê duyệt cho anh nghỉ ngơi nửa tháng để hồi phục sức khỏe."

"Đại ca, em sẽ liên hệ với tư lệnh ngay bây giờ, báo rằng anh mệt mỏi rã rời, yếu ớt mong manh, chắc chắn ông ấy sẽ cho anh một kỳ nghỉ dài. Việc thử bay cứ giao cho em, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!"

Lê Nguyên Ương đứng bên giường bệnh, nói xong còn giơ tay chào theo kiểu quân đội.

"Nói nhỏ thôi! Đây là phòng bệnh đấy."

Lê Nguyên Tình nhìn em trai mình như thể đang nhìn một kẻ ngốc.

Lê Nguyên Ương cười toe toét, ghé đầu nhìn sang, thấy chị gái đang không ngừng nhập dữ liệu cơ thể của Phù Đinh vào thiết bị hình ảnh, liền trợn tròn mắt nói:

"Chị định gửi hết đống dữ liệu này cho mấy ông già của Hội Chiêm Tinh à?"

"Hội Chiêm Tinh cái gì, đây là hồ sơ của quân khu, đừng có làm chuyện bé xé ra to!"

Lê Nguyên Tình đẩy nhẹ gọng kính, chiếc áo blouse trắng càng làm nổi bật lên vóc dáng cao ráo của cô. Mái tóc xoăn màu nâu gọn gàng búi ra sau, mắt kính phản chiếu ánh sáng từ màn hình.

Là bác sĩ nội khoa hàng đầu của Bệnh viện 103, Khu Trung Ương 7, trong ấn tượng của Lê Nguyên Ương, chị gái anh lúc nào cũng nghiêm túc như vậy.

"Ôi trời, mấy năm gần đây Hội Chiêm Tinh xuất hiện ở khắp nơi, em còn tưởng ngay cả dữ liệu cơ thể của đại ca cũng không thoát khỏi tầm ngắm của họ. Dù sao, đại ca cũng là thượng tá trẻ nhất của Liên Minh mà."

Lê Nguyên Ương quay đầu nhìn A Kha Gia đang nằm trên giường bệnh.

"Cảm ơn."

A Kha Gia nhìn lên trần nhà, không biết đang nghĩ gì.

"Giờ đến cả tiếng chị cũng không gọi nữa?"

Lê Nguyên Tình vẫn chăm chú nhìn màn hình.

"Cậu Phù càng ngày càng có phong thái đấy!"

"Không phải đâu, chị Tình." A Kha Gia giải thích: "Chỉ là tôi hơi mệt thôi."

"Mệt là chuyện bình thường, đột ngột phải ở lại Khu 12 một thời gian, chắc tinh thần đã bị chấn động không ít. Có cần tôi liên hệ với bác sĩ tâm lý không?"

Lê Nguyên Tình thu lại thiết bị hình ảnh, đứng bên giường bệnh nói.

Phải thừa nhận, miệng lưỡi của chị em nhà họ Lê đôi lúc thật sự khiến người khác phát cáu.

"Chị, em thấy đại ca thực sự cần một buổi "mát xa tinh thần" đấy! Hahaha! Hôn người ta xong rồi quay lưng đi ngay, nỗi tương tư lộ rõ mồn một trên mặt, một chút an ủi tâm lý là cần thiết!"

"Em yêu đương rồi?" Lê Nguyên Tình cũng ngạc nhiên.

"Ở Khu 12 lại có người khiến cậu Phù động lòng sao?"

"Không phải, tôi không có yêu đương, chị Tình..."

A Kha Gia còn chưa kịp nói hết câu, thì Lê Nguyên Ương đã tuôn một tràng kể lại từ đầu đến đuôi.

"Chị, cậu nhóc đó đẹp trai lắm! Khi đại ca rời đi, ánh mắt cậu ta lưu luyến không rời, khiến em cũng cảm thấy đau lòng, còn thấy mình giống Vương Mẫu nương nương, buộc Ngưu Lang Chức Nữ phải chia xa vậy..."

Đầu A Kha Gia ong ong, lập tức ngắt lời Lê Nguyên Ương đang khoa tay múa chân thêm mắm dặm muối.

"Thượng úy Lê, tôi sẽ nộp báo cáo hy sinh của cậu lên ngay lập tức."

"Đừng mà, đại ca!"

Lê Nguyên Ương ngửa mặt kêu than:

"Cậu nhóc đó thật sự rất đẹp! Khuôn mặt ấy, chậc chậc, còn hơn cả đám "tiểu thiếu gia" của Shooting Star cộng lại! Bị mê hoặc là chuyện bình thường thôi, ai mà chẳng từng vì hồng nhan mà nổi giận xé trời?"

Shooting Star — hội quán lớn nhất ở Khu 8, chỉ phục vụ giới thượng lưu. Làm gì có công tử quý tộc nào mà chưa từng ghé qua Shooting Star? Dù không hứng thú, nhưng A Kha Gia cũng biết những "tiểu thiếu gia" đó là làm nghề gì.

Huyết áp anh hơi tăng lên, thái dương giật nhẹ, A Kha Gia lạnh lùng nói:

"Đừng suy diễn lung tung nữa, đọc thêm sách đi. Nói nhiều quá chỉ càng lộ rõ sự thiếu hiểu biết."

Lê Nguyên Ương làm động tác kéo khóa miệng: "Vâng, đại ca."

Lê Nguyên Tình bước tới, kéo cậu đi ra cửa. Cô cảm thấy nếu để lâu hơn nữa, chắc chắn đứa con trai duy nhất của nhà họ Lê sẽ bị bắt phải hy sinh.

"Đi thôi, để cho A Đinh nghỉ ngơi."

Lê Nguyên Ương vừa đi được vài bước lại ngoái đầu lại nhìn.

"Đại ca, em không muốn đi! Anh mất tích mấy ngày nay, anh có biết em nhớ anh thế nào không, em..."

Giọng nói đột ngột im bặt.

"Chủ tịch Phù."

Giọng Lê Nguyên Tình vang lên.