Chương 63.4: Đồ đôi

Anh giống như một liều thuốc chữa lành của cô, làm cô chỉ trong thoáng chốc đã cảm thấy như được sống lại.

Cô ngồi dậy, nỗ lực không suy nghĩ những chuyện khác nữa, lại lon ton đi tới một bên tiếp tục bóc thùng hàng chuyển phát nhanh, vừa bóc vừa đỏ mặt.

Đường Kỳ Thâm vẫn ở bên cạnh cô, nhìn cô càng bóc càng hưng phấn.

“Mua cái gì?”

Thời Lạc đỏ mặt, có chút xấu hổ, sau đó lại không ngừng tẩy não cho mình, yêu đương thôi mà, có gì ghê gớm đâu chứ, không được rén, không được xấu hổ.

Thiếu nữ lôi hai cái áo khoác bóng chày từ trong thùng ra, một lớn một nhỏ, là kiểu dáng tình nhân, sau đó lại đem cái lớn hơn nhét vào trong lòng Đường Kỳ Thâm: “Anh mặc cái này.”

Thời Lạc vẫn luôn trộm xem phản ứng của anh, thấy khóe môi anh cong lên ý cười lại làm bộ hung dữ bổ sung: “Không được phép cười em trẻ con!”

Đường Kỳ Thâm nhướng mày, nhịn cười, còn rất nể tình mặc áo tình nhân với cô.

Thời Lạc giống như được người ủng hộ, lại tiếp tục moi đồ từ trong thùng ra: “Cái này là mũ tình nhân, anh đội cái màu đen, còn có đồng hồ tình nhân, anh đeo vào đi, ốp điện thoại cũng đổi, cùng một cặp với em, à đúng rồi, còn có giày, chúng ta đều mang vớ trắng, đeo vào sẽ đẹp lắm.”

Đường Kỳ Thâm không từ chối bất cứ cái nào, chờ Thời Lạc lại ngẩng đầu nhìn anh, cô giống như là đổi một người bạn trai khác vậy.

Không thể không nói, Đường Kỳ Thâm chính là cái giá áo trời sinh, Thời Lạc không biết kích cỡ của anh, chỉ đơn thuần là bấm bừa mấy số đo xem vận khí đến đâu mà thôi, tuy rằng có mấy thứ hơi nhỏ nhưng Đường Kỳ Thâm vẫn có thể mặc ra được một thân khí chất xuất chúng không khác gì so với người mẫu.

Thời Lạc không nhịn được liếʍ liếʍ môi, trái tim mất liêm sỉ điên cuồng đập mạnh.

Ở dưới đáy thùng còn có hai tấm vé, Đường Kỳ Thâm nhìn lướt qua, thuận miệng hỏi: “Gì vậy?”

“Em nghe nói ở bên Dương Nhai của Tân Tuyền Loan có vòng quay mặt trời rất lớn, nếu căn đúng thời gian trước khi mặt trời mọc mình ngồi ở trên đó, chờ tới khi bánh xe quay lên đến đỉnh thì sẽ có thể nhìn thấy được mặt trời.”

Nhưng Đường Kỳ Thâm biết tới những câu chuyện thần kỳ tốt đẹp mà người ta hay truyền miệng với nhau, đối với vòng quay mặt trời ở Dương Nhai, người ta đồn nhiều nhất chính là câu chuyện được rất nhiều các cô gái yêu thích, đó là khi bánh xe quay lên tới đỉnh, nếu cặp tình nhân có thể mười ngón đan xen cùng nhau chạm tới ánh mặt trời thì sẽ có thể mãi mãi bên nhau, sinh mệnh cả đời sẽ luôn tràn ngập ánh sáng.

Nếu như là trước kia, anh nhất định sẽ không tin cũng như không thích nghe loại chuyện dung tục lại nhàm chán này, nhưng hôm nay, tin một chút cũng không sao cả.

Thời Lạc nhìn tấm vé, “Chờ qua một thời gian nữa chúng ta cùng đi nhé?”

Đường Kỳ Thâm trầm mặc trong chớp mắt, cầm lấy vé, lại kéo cô đứng lên: “Đi thay chiến bào em đang cầm đi.”

Thời Lạc khó hiểu “hả?” một tiếng.

Khóe môi Đường Kỳ Thâm cong lên, nhàn nhạt nói: “Bây giờ đi, tối nay chúng ta ở trên đỉnh núi.”