Ánh mắt thiếu niên không hề dời khỏi người cô một khắc nào, một tay xoa xoa má cô, động tác mềm nhẹ nuông chiều nhéo nhéo.
Thời Lạc trề môi ngẩng đầu lên, cỗ tủi thân đã nghẹn rất lâu càng thêm nảy lên mãnh liệt hơn.
Cô không hề nghĩ ngợi, vứt hết đồ trong tay sang một bên, khổ sở cọ tới gần anh, một đầu dán ở trên ngực anh, nhắm mắt lại trộm rơi nước mắt.
Đường Kỳ Thâm rõ ràng cảm nhận được cô đang khóc, trong lòng loạn tùng phèo, ôm cô chặt hơn.
Thời Lạc không muốn để anh biết là mình đang khóc, rất nỗ lực đè xuống thanh âm nức nở, nhỏ giọng nói: “Kỳ Thâm ca ca, em hơi khó chịu…”
“Anh biết.” Anh cúi đầu hôn lêи đỉиɦ đầu cô, trực tiếp bế cô lên đi vào trong phòng ngủ.
Vừa mới thả cô lên giường, cô gái nhỏ đã tự động chui vào trong ổ chăn, dùng chăn bọc bản thân kín mít từ đầu tới chân, cô như thế này, Đường Kỳ Thâm đã từng thấy rồi, lúc trước mỗi khi cô nản lòng thoái chí, anh cũng từng trộm đi xem cô.
Đây là thói quen mỗi khi khó chịu muốn ở một mình của cô.
Nhưng lúc này có anh ở đây, anh nào nỡ để cô một mình tủi thân cô đơn chứ.
Đường Kỳ Thâm cách một tấm chăn, từ đằng sau lưng gắt gao ôm lấy cả người Thời Lạc.
Tựa hồ là ỷ vào có người đau lòng cho mình, cô cuối cùng cũng không thể nhịn được mà khóc ra thành tiếng.
Cô trở mình trong ổ chăn, dán ở trên ngực Đường Kỳ Thâm mà khóc.
Đường Kỳ Thâm chỉ có thể nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, để cô khóc hết ra, khóc ra rồi thì có thể dễ chịu hơn một chút.
Một lát sau, Thời Lạc ngừng khóc, nước mắt đều bôi hết lên quần áo của Đường Kỳ Thâm, khuôn mặt chỉ to bằng một bàn tay người lớn vẫn trắng nõn sạch sẽ như cũ.
Có điều đôi mắt vẫn đỏ ửng lên, y như con thỏ nhỏ.
Thời Lạc ngước mắt nhìn Đường Kỳ Thâm, đoán rằng giờ phút này bản thân cô đang rất chật vật, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi: “Có phải em khóc xấu lắm không?”
Đường Kỳ Thâm nghiêm túc: “Không xấu, rất xinh đẹp.”
Đàn ông đều thích nói mấy lời tâng bốc này, Thời Lạc đương nhiên sẽ không tin: “Chỗ nào đẹp!”
Trong lòng cô còn nghĩ, anh nhất định sẽ trả lời là “chỗ nào cũng đẹp”.
Nào biết Đường Kỳ Thâm lại nâng cái ót của cô lên, ôn nhu yêu thương hôn hôn giữa trán cô, mi mắt, khóe mắt, lại trượt xuống bên dưới.
Mỗi một chỗ anh hôn, anh đều sẽ nhẹ giọng đáp một câu: “Nơi này đẹp, nơi này cũng đẹp.”
Thời Lạc nhịn không được bật cười, trong tiếng cười còn mang theo nước mắt, thấy được sự thương tiếc muốn chết trong mắt Đường Kỳ Thâm.