Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tâm Niệm Em Đã Lâu

Chương 63.2: Đồ đôi

« Chương TrướcChương Tiếp »
Lương Thục Nghi một mình ở nhà nhàn rỗi không có gì làm, mấy bà bạn chơi mạt chược với mình lúc nghe thấy bà khoe Đường Kỳ Thâm vừa hiểu chuyện vừa biết kiếm tiền, còn đã yêu sớm rồi, thì ai ai cũng cảm thấy lo âu.

Bọn họ nhớ tới đám con trai đã 30 tuổi mà không có tí tiếng gió nào trong nhà, sôi nổi nhịn đau vứt bỏ bàn mạt chược, lập tức ngay trong ngày liên hệ 800 các bà mai mối.

Lương Thục Nghi xem thời gian, liền quyết định cùng Đường Xa Xuyên tới sân golf chơi.

Bà không có hứng thú với bộ môn này, nhưng mà đối với việc kí©h thí©ɧ Thời Sơn Hải thì phải nói là hứng thú dạt dào.

Hí hửng lấy điện thoại mở ra mấy bức ảnh sáng nay đi Tân Tuyền Loan chụp được, lượn qua lượn lại trước mặt Thời Sơn Hải khoe khoang.

Thời Sơn Hải nhìn bức ảnh con gái mình cười xán lạn như đóa hoa, nói cái gì cũng muốn lập tức lái xe tới Tân Tuyền Loan.

Nhưng mà một chuyến này, Thời Lạc vẫn như cũ lấy cớ nói bài tập nhiều, vẽ không xong, phải đuổi kịp tiến độ phòng tranh, không rảnh gặp người.

Thật ra lâu như vậy tới tận bây giờ, số lần Thời Sơn Hải đi Tân Tuyền Loan còn nhiều hơn so với số lần về Ninh Thủy Loan, nhưng chưa lần nào có thể gặp được Thời Lạc.

Ông thật sự không hiểu cô nhóc này lại đang giận dỗi cái gì, thử qua rất nhiều cách dỗ dành con gái như lúc trước nhưng vẫn không có tác dụng gì cả.

Lúc này cũng như vậy.

Khi Thời Lạc nhận được điện thoại của Thời Sơn Hải, cô đang ở trong thang máy đi lấy đồ chuyển phát nhanh.

Mới đặt qua có một đêm mà đã có một đống lớn đồ chuyển phát nhanh được gửi tới.

Đường Kỳ Thâm đi theo phía sau giúp cô bê những thùng nặng, Thời Lạc hưng phấn ngồi trên mặt đất bắt đầu bóc hộp.

Lúc điện thoại gọi tới, trong nháy mắt, sắc mặt cô liền thay đổi, Đường Kỳ Thâm đương nhiên là có chú ý tới, chỉ là cũng không có lập tức mở miệng dò hỏi.

Chờ cô nghe xong điện thoại, tất cả sự hưng phấn lúc trước đã hoàn toàn biến mất, môi Đường Kỳ Thâm mím chặt, buông đồ trên tay xuống, liếc cô, lập tức quỳ một gối xuống ngang với tầm mắt của cô.

“Sao thế? Điện thoại của chú Thời?”

Thời Lạc gật đầu, tủi thân buồn bực tất cả đều được viết hết ở trên mặt.

Đường Kỳ Thâm nhìn ra là cảm xúc của cô đang bất ổn, nhưng cũng không tính toán hỏi chuyện cô ngay lúc này, chuyện gì cũng không quan trọng, quan trọng là anh muốn cô vui vẻ, giờ phút này cô không vui, nghĩa vụ của anh chính là dù cho có bất cứ lý do gì cũng phải ôm cô dỗ dành thật tốt.
« Chương TrướcChương Tiếp »