Cho tới khi Lương Thục Nghi bị Đường Kỳ Thâm đuổi về Ninh Thủy Loan cũng chưa hiểu rõ mình làm sai chỗ nào rồi.
Khó có khi Đường Xa Xuyên ở nhà nhàn rỗi, vốn định đi chơi golf uống trà, lại bị Lương Thục Nghi ấn ở trên sofa phòng khách, nghe bà lải nhải hơn nửa ngày thứ bảy, cuối cùng cũng có thể hiểu rõ.
“Anh nói xem, thằng nhóc Đường Kỳ Thâm này dựa vào cái gì mà đuổi em đi? Trên đời này lấy đâu ra một người mẹ tốt như em? Cho nó sinh mệnh để sống, còn nhân tiện giúp nó bắt được một cô vợ từ nhỏ nữa chứ.”
“Thằng con nhà họ Tô ở bên cạnh đã 30 mà còn chưa tìm được bạn gái kia kìa, Đường Kỳ Thâm có cơ hội yêu sớm mà còn không biết cảm ơn em, còn không cho em chơi với Lạc Lạc.”
“Đường Kỳ Thâm! Sớm biết thế thì lúc trước khi sinh nó ra liền trộm đổi con với Nhan Hinh rồi, đổi Lạc Lạc về nhà mình thì tốt biết bao nhiêu!”
Đường Xa Xuyên nghẹn cười, thong thả ung dung nấu nước thêm trà, “Lúc nó sinh ra, Tiểu Lạc Lạc còn chưa có thành hình đâu, em muốn đổi với ai.”
Lương Thục Nghi hung hăng trừng mắt nhìn ông một cái, một phen đoạt lấy tách trà ông vừa mới pha xong, uống liền tù tì mấy ngụm, sau khi nhuận giọng lại nói: “Ngày mai anh, à không, chiều nay anh bảo luật sư Hoàng tới đây, tài sản nhà họ Đường một phân tiền cũng không để lại cho nó.”
Đường Xa Xuyên không để bụng, trên mặt vẫn cười như cũ: “Không cho nó vậy em muốn cho ai? Em cũng chỉ có một đứa con trai là nó, cho Lạc Lạc? Nhóc con đó còn không phải tung ta tung tăng dính lấy thằng con nhà mình à, không phải em nói hai đứa nó ở chung luôn rồi sao?”
Lương Thục Nghi: “Ánh mắt của Lạc Lạc thật kém, sao lại đi thích Đường Kỳ Thâm chứ.”
Đường Xa Xuyên bất đắc dĩ cười lắc đầu, không có phản bác, lại tiếp tục nói: “Khó trách lúc trước nghe thư ký Trần nói, Kỳ Thâm đặt mua một căn bất động sản ở Tân Tuyền Loan, anh còn đang nghĩ nó chạy tận sang Tân Tuyền Loan làm cái gì, Hành Đại cũng đâu có ở bên đó, club đua xe với cái công ty mạng kia của nó cũng không ở bên đấy, hóa ra lại là dùng để cho con dâu nuôi từ bé à.”
Nói tới việc hai người sống chung, này đại khái vẫn là niềm an ủi duy nhất lúc này của Lương Thục Nghi.
Đường Xa Xuyên: “Em đừng nói chứ, thằng bé Kỳ Thâm này năng lực rất mạnh, mấy hôm trước công ty chúng ta vừa mới bàn bạc một hạng mục phát triển mạng xã hội mới, vốn dĩ đều đã là chuyện ván đã đóng thuyền, sau lại tự dưng bị người ta đoạt mất, hạng mục có thể đoạt được từ tay Đường gia chúng ta, trong ngoài ngành sản xuất có không ít người đều nhìn chằm chằm vào nó, kết quả em đoán xem là thế nào, là con trai của anh đoạt nó đấy, camera trích xuất từ buổi hội nghị đấu thầu hôm đó anh cũng xem rồi, so với Kỳ Thâm, những nghiên cứu mà công ty chúng ta phát triển ra vẫn còn thiếu một số thứ, nói tới cũng kỳ quái, ba mẹ nhà người ta ngày ngày đốc thúc con mình học hành, thường xuyên ra ngoài giao lưu, Kỳ Thâm lại ngày ngày an an tĩnh tĩnh một mình ở trong phòng, còn không thấy nó đi dự tiệc bao giờ, sao nó có thể lăn lộn được tới tận đây nhỉ.”
Lương Thục Nghi dù sao cũng là mẹ ruột, nghe được con mình được khen liền khó tránh khỏi khó chút đắc ý nhỏ, lập tức nhấc tay tranh công: “Di truyền từ em đấy, em thông minh mà.”
Rõ ràng một giây trước còn là con ghẻ, một giây sau đã nhắc tới chuyện huyết thống gen di truyền.
Đường Xa Xuyên buồn cười, bình tĩnh nhấp một ngụm trà nóng, hùa theo bà: “Đúng đúng đúng, đều là công của em, cho nên anh nói, Kỳ Thâm chắc cũng chẳng hiếm lạ chút gia sản nhà chúng ta đâu, chỉ với một hạng mục kia thôi, người bình thường phấn đấu cả đời cũng chưa chắc kiếm được cái số lẻ của nó đâu.”
“Gia sản không ít, nhưng là người trẻ, tiền đồ vô lượng, Kỳ Thâm là đứa trẻ có cốt khí.”
Lương Thục Nghi vô cùng khoe khoang: “Đó là tất nhiên, con trai em mà.”
Đường Xa Xuyên nhướng mi, đứng dậy tính toán đi ra sân golf sau núi tới chỗ hẹn với Thời Sơn Hải, lúc đi ngang qua Lương Thục Nghi còn cố ý vô tình nói nhỏ một câu: “So với lão ba của nó thì nó vẫn còn kém lắm, lúc bằng tuổi nó, hai chúng ta còn uống rượu đính hôn rồi cơ mà.”