Trần Hiên: Đúng, tôi rất ghét. Ghét đến nỗi từ giờ không muốn nhìn thấy cậu! Quỳnh Gia Trạch: ... Được, tôi hiểu rồi. Xin lỗi vì khoảng thời gian qua. Từ giờ sẽ không để cậu thấy tôi nữa. ---------- B …
Trần Hiên: Đúng, tôi rất ghét. Ghét đến nỗi từ giờ không muốn nhìn thấy cậu! Quỳnh Gia Trạch: ... Được, tôi hiểu rồi. Xin lỗi vì khoảng thời gian qua. Từ giờ sẽ không để cậu thấy tôi nữa. ----------
Ban đầu chỉ vì chiều theo cảm xúc mà nói lời từ mặt, không ngờ lần tiếp theo hai người có thể gặp lại đã là gần 10 năm sau, ở một nơi đất khách quê người.
----------
Quỳnh Gia Trạch: Không phải nói ghét tôi à? Sau còn tìm tới đây? Trần Hiên: Cũng chỉ là tiện đường thôi, ai nói tôi tìm cậu? __________ Quỳnh Gia Trạch: Công Trần Hiên: Thụ
Mong ra thêm!