Chương 9: Độc Dược Và Quá Khứ

Thời gian trôi nhanh như nước chảy, chớp mắt đã nửa tháng trôi qua kể từ ngày ta bước vào hoàng cung. Cuộc sống nơi đây phức tạp hơn ta tưởng, nhưng lại không hề đáng sợ như những gì ta từng được cảnh báo. Những tranh đấu ngầm, những ánh mắt dò xét, những lời nói thâm hiểm... tất cả ta đều đã gặp qua, nhưng chẳng có gì đáng bận tâm. Từ khi còn bé, ta đã được dạy phải giữ bình tĩnh trong mọi hoàn cảnh, phải học cách thích nghi với bất cứ môi trường nào. So với những ngày tháng ta trải qua trong lúc huấn luyện, cuộc sống trong cung chẳng là gì cả.

Các cung nữ đều có công việc riêng của mình, ngày qua ngày lặp đi lặp lại như một guồng quay bất tận. Ta cũng vậy. Nhưng so với những người khác, ta có một nhiệm vụ quan trọng hơn nhiều: Sống sót.

Chủ nhân của ta chưa bao giờ hoàn toàn tin tưởng bất kỳ ai. Hắn không cần những kẻ trung thành, chỉ cần những con rối có thể bị thao túng bất cứ lúc nào. Vì thế, ngay từ khi đặt chân vào hoàng cung, ta đã bị buộc uống một loại kịch độc. Loại độc này không phát tác ngay lập tức mà ngấm dần vào cơ thể, mỗi tháng một lần phải uống thuốc giải, nếu không... sẽ chết trong đau đớn. Ta đã từng nghe kể về cảnh tượng đó, những kẻ không kịp lấy thuốc giải, chỉ trong một ngày đã bị độc tố tàn phá, đau đớn đến mức không thể thốt ra một lời, cho đến khi hơi thở cuối cùng cạn kiệt.

Ta biết rằng ta không phải là kẻ duy nhất bị ràng buộc như vậy. Chủ nhân của ta rất cẩn thận, hắn không bao giờ chỉ cài một con cờ duy nhất vào cung. Có lẽ, trong số những cung nữ mà ta tiếp xúc hằng ngày, cũng có những kẻ giống như ta, cũng đang ngày ngày chờ đợi cơ hội để lặng lẽ thực hiện nhiệm vụ. Nhưng chúng ta không biết nhau, không thể nhận ra nhau. Khi huấn luyện, tất cả đều phải đeo mặt nạ, không ai biết rõ danh tính của ai.

Cứ mỗi tháng một lần, các cung nữ sẽ được phép xuất cung để mua sắm nhu yếu phẩm và thăm người thân. Với ta, đó cũng chính là thời điểm để lấy thuốc giải. Ngày đó sắp đến rồi. Ta phải rời khỏi cung, tìm đến nơi hẹn cũ để lấy thuốc, đồng thời báo cáo tình hình của mình trong cung. Chủ nhân muốn biết tất cả mọi thứ, từng biến động nhỏ nhất trong cung cũng không thể thoát khỏi tai mắt của hắn.

Nghĩ đến hắn, trong đầu ta hiện lên hình ảnh một bóng người cao lớn, lạnh lùng với chiếc mặt nạ đen che kín nửa khuôn mặt. Ta đã gặp hắn vài lần, nhưng chưa bao giờ thấy được diện mạo thật sự. Kể từ khi ta có nhận thức, ta đã được huấn luyện dưới sự giám sát của hắn. Những bài học khắc nghiệt, những lần thử thách sinh tử, những ánh mắt vô cảm của kẻ huấn luyện ta... tất cả đều gắn liền với hình bóng của hắn. Hắn là ai? Vì sao lại đào tạo chúng ta thành những kẻ như thế này? Và mục đích thực sự của hắn là gì? Ta không biết. Ta chỉ biết rằng, ta phải sống, và muốn sống, ta phải làm theo mệnh lệnh.

Đêm xuống, ta nằm trên chiếc giường nhỏ hẹp, lắng nghe tiếng gió lạnh luồn qua cửa sổ. Nhớ về những ngày tháng huấn luyện, ta cảm thấy trong lòng mình dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Không phải sợ hãi, cũng không phải hối hận. Chỉ đơn giản là... một sự trống rỗng.

Ta nhớ lại những buổi luyện tập khắc nghiệt, nơi mỗi người phải tự giành giật từng chút hơi thở để tồn tại. Những trận đấu tay đôi, nơi mà kẻ yếu sẽ bị loại bỏ không thương tiếc. Những bài kiểm tra đầy tàn nhẫn, nơi chỉ một sai lầm nhỏ cũng có thể trả giá bằng mạng sống. Ta nhớ lại ánh mắt của những người cùng huấn luyện với ta – lạnh lẽo, cảnh giác, nhưng cũng tràn đầy tham vọng. Chúng ta không ai tin tưởng ai, không ai kết giao với ai, bởi vì chúng ta biết rằng một ngày nào đó, có thể ta sẽ là người lấy mạng đối phương, hoặc ngược lại.

Có những đêm, ta nằm lặng lẽ trong phòng tối, lắng nghe tiếng thở của những người bên cạnh. Chúng ta đều là những đứa trẻ không có gia đình, bị thu nhận và đào tạo thành công cụ cho kẻ khác. Nhưng trong lòng ta vẫn luôn có một câu hỏi: Nếu không có số phận này, ta sẽ trở thành người như thế nào?

Nhưng câu hỏi đó không có câu trả lời. Bởi vì từ lâu, ta đã không còn lựa chọn nào khác. Ta phải tiếp tục tiến về phía trước, bởi vì nếu dừng lại, ta sẽ bị vứt bỏ. Và ta, không muốn chết.

Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa lên, ta đã tỉnh giấc. Hôm nay vẫn như mọi ngày, ta khoác lên mình bộ y phục cung nữ đơn giản, giấu đi những suy nghĩ phức tạp trong lòng, hòa vào dòng người trong cung. Ta phải tiếp tục sống, tiếp tục chờ đợi thời cơ. Và trước mắt, điều quan trọng nhất là... lấy được thuốc giải.