Chương 8: Bước Chân Vào Vòng Xoáy

Sau vụ việc với hộp trâm, cuộc sống của ta trong cung cũng có chút thay đổi. Một số cung nữ dường như không ai dám tùy tiện bắt nạt ta, nhưng không có nghĩa là ai cũng nhìn ta bằng ánh mắt tôn trọng. Một số kẻ lại cho rằng ta chỉ là một kẻ thích thể hiện, kiêu ngạo tỏ vẻ trước mặt Lưu mama.

Mỗi khi ta đi ngang qua sân giặt đồ hay hành lang dài trong cung, không khó để nghe thấy những tiếng thì thầm bàn tán sau lưng mình.

"Còn tưởng là người hiền lành, hóa ra cũng chỉ là một kẻ giỏi luồn lách."

"Chẳng qua may mắn mà thôi, lại tưởng mình giỏi giang lắm sao?"

"Ai biết được chứ? Lưu mama đột nhiên chiếu cố như vậy, không khéo lại có ý khác."

Những lời ấy ta nghe mà như không nghe, không đáng để bận tâm. Nơi này vốn là một chốn đầy rẫy thị phi, chỉ cần sống nổi bật hơn một chút liền trở thành cái gai trong mắt kẻ khác. Ta không có ý định làm thân với ai, cũng chẳng muốn tranh cãi những chuyện vô nghĩa.

Tiểu Đào đứng bên cạnh, thấy vậy liền không nhịn được mà lên tiếng: "Các ngươi nói đủ chưa? Lâm Yên có làm gì sai sao? Nếu các ngươi có thời gian rảnh để bàn tán chuyện vô nghĩa, chi bằng lo làm tốt phần việc của mình đi."

Giọng nàng tuy nhỏ nhưng đầy tức giận, khiến không ít kẻ xung quanh tỏ ra ngạc nhiên. Một số người lườm nàng, nhưng cũng không ai dám phản bác. Ta nhìn Tiểu Đào, ánh mắt có chút ấm áp thoáng qua. Không ngờ trong cung này, vẫn có người đứng ra bênh vực ta. Thoáng có chút cảm động, nhưng ta lập tức đè xuống. Con người dù tốt đến mấy, vào chốn thâm cung này rồi cũng sẽ thay đổi, không nên vì lòng tốt nhất thời mà mờ mắt.

Một ngày nọ, khi ta vừa hoàn thành xong nhiệm vụ quét dọn trong kho lương thực và trở về phòng, thì chợt thấy một nhóm cung nữ tụ tập gần đó. Một giọng nói chanh chua vang lên, kéo ta khỏi dòng suy nghĩ.

"Ôi chao, đây chẳng phải là người được Lưu mama ưu ái nhất hiện nay sao? Sao? Có phải cảm thấy bản thân mình đặc biệt lắm không?"

Ta liếc nhìn người vừa lên tiếng. Đó là Vân Nhi, một trong những cung nữ thân thiết với Lục Như trước đây. Kể từ ngày Lục Như bị giáng chức xuống nhà bếp, Vân Nhi trở nên thù địch với ta ra mặt. Hôm nay, ả ta chủ động gây sự, chắc chắn không đơn thuần chỉ là châm chọc suông.

Ta điềm nhiên đáp: "Vân tỷ tỷ nói gì vậy? Ta chỉ đang làm công việc của mình thôi."

"Ồ? Làm công việc của mình? Nếu vậy thì ngươi cũng chỉ là một cung nữ thấp hèn như bao người khác thôi, có gì ghê gớm đâu." Vân Nhi cười nhạt, nhưng ánh mắt lại đầy châm chọc.

Ta không đáp lại. Đối với loại người này, càng tranh cãi chỉ càng khiến sự việc trở nên vô nghĩa.

Thấy ta không phản ứng, Vân Nhi tiếp tục nói: "Ngươi tưởng rằng được Lưu mama chiếu cố thì có thể ung dung trong cung này sao? Chẳng qua chỉ là một con cờ nhỏ bé, bị lợi dụng lúc nào không hay. Đừng tưởng mình thật sự có bản lĩnh."

Ta cười nhạt. "Ta có bản lĩnh hay không, không cần tỷ tỷ phải lo. Dù sao, ta vẫn đang sống tốt hơn một số người khác."

Ánh mắt Vân Nhi tối sầm lại. Ả ta nghiến răng, nhưng chưa kịp nói gì thì một giọng nói uy nghiêm vang lên.

"Ở đây có chuyện gì vậy?"

Mọi người lập tức giật mình, cúi đầu hành lễ. Lưu mama đứng trước mặt chúng ta, ánh mắt sắc bén quét qua từng người.

Ta cũng cúi đầu hành lễ. "Lưu mama. Chỉ là Vân tỷ tỷ đang dạy bảo nô tỳ vài điều thôi."

Lưu mama liếc nhìn Vân Nhi. "Dạy bảo? Chẳng lẽ bây giờ cung nữ cũng có quyền lên mặt dạy đời người khác?"

Sắc mặt Vân Nhi tái mét. Ả ta vội vã cúi đầu, không dám cãi lại.

Lưu mama hừ lạnh. "Còn đứng đó làm gì? Không lo làm việc đi! Cung nữ trong cung không được lắm lời. Ai rảnh rỗi quá thì cứ đến chỗ ta, ta sẽ giao thêm việc."

Mọi người lập tức tản ra, Vân Nhi cũng không dám nói thêm lời nào, chỉ hung hăng lườm ta một cái trước khi rời đi.

Sau khi mọi người đã giải tán, Lưu mama quay sang nhìn ta. "Lâm Yên, theo ta."

Ta im lặng đi theo bà ta đến một góc vắng người.

"Ngươi có biết tại sao ta lại để mắt đến ngươi không?" Lưu mama bất ngờ hỏi.

Ta suy nghĩ một chút rồi đáp: "Nô tỳ không dám đoán bừa."

Bà ta cười nhạt. "Ngươi thông minh, cẩn thận và biết giữ miệng. Những cung nữ như vậy mới có thể tồn tại lâu dài trong cung này. Từ nay, ta sẽ giao cho ngươi một số công việc quan trọng hơn. Ngươi có sợ không?"

Ta nhìn thẳng vào mắt bà ta. "Nô tỳ không sợ."

Lưu mama hài lòng gật đầu. "Tốt. Hãy nhớ, trong cung này, muốn sống yên ổn không phải chỉ cần giỏi giang, mà còn phải biết cách giữ mình. Cẩn thận mà làm, đừng để ta thất vọng."

Ta cúi đầu: "Nô tỳ hiểu."

Kể từ hôm đó, ta chính thức được Lưu mama giao thêm công việc, cũng có thêm cơ hội tiếp cận những việc quan trọng hơn. Nhưng đồng thời, ta cũng biết rằng những kẻ ghen ghét ta sẽ không dễ dàng bỏ qua. Đây chỉ là bước khởi đầu cho một chuỗi những sóng gió sau này.