Thời gian trôi qua, ta dần quen với nhịp sống trong cung. Công việc bận rộn giúp ta không có thời gian suy nghĩ quá nhiều về những nguy hiểm xung quanh. Nhưng nơi này không bao giờ yên bình quá lâu.
Lưu mama là người nghiêm khắc nhưng không phải người bất công. Mỗi lần ta làm việc chu đáo, bà ta sẽ liếc nhìn ta một cái, thi thoảng còn gật đầu nhẹ. Chỉ là một động tác nhỏ, nhưng trong cung, chỉ cần một chút thiện cảm từ người trên cũng có thể làm nảy sinh lòng đố kỵ.
Lục Như – cung nữ thân tín của Lưu mama – là một kẻ như thế.
Từ ngày đầu tiên vào cung, Lục Như đã luôn tỏ thái độ cao ngạo, xem thường những cung nữ mới như ta. Ả ta được Lưu mama tin dùng nên lúc nào cũng ra vẻ bề trên, thích sai bảo người khác. Ta chưa từng tranh giành với ả ta điều gì, nhưng chỉ vì mama quản sự có chút để mắt đến ta mà ả bắt đầu tìm cách gây khó dễ.
Lúc đầu, ả chỉ dùng những thủ đoạn nhỏ nhặt như cố tình đặt dụng cụ vệ sinh sai chỗ để ta bị trách mắng, hay lén đổ thêm nước vào thùng giặt đồ của ta khiến ta phải làm lại từ đầu. Ta biết rõ những việc này là do ả giở trò, nhưng cũng không muốn so đo. Chỉ cần ta làm việc cẩn thận, không ai có thể bắt bẻ được gì.
Nhưng ta đã đánh giá thấp sự ganh ghét của một kẻ như Lục Như.
Một ngày nọ, Lưu mama bỗng nổi giận, sai người lục soát tất cả đồ đạc của cung nữ. Một cây trâm ngọc quý giá của bà ta đã biến mất. Bà ta đã cất nó rất cẩn thận trong rương, nhưng sáng nay khi mở ra thì nó không cánh mà bay.
Không ngoài dự đoán, cây trâm được tìm thấy trong rương áo của ta.
Những ánh mắt xung quanh lập tức dồn về phía ta, có kinh ngạc, có nghi ngờ, cũng có không ít kẻ hả hê. Lục Như đứng một bên, trên mặt hiện rõ vẻ “ta đã biết ngay mà”.
"Lâm Yên, ngươi có gì để nói không?" Lưu mama lạnh lùng hỏi.
Ta hít sâu một hơi, giữ bình tĩnh. "Lưu mama, nô tỳ không lấy cây trâm này. Có người cố ý vu oan cho nô tỳ."
"Ngươi nói vậy thì ai tin? Cây trâm nằm trong rương áo của ngươi, chẳng lẽ nó tự bay vào đó?" Lục Như chêm vào, giọng ả đầy mỉa mai.
Tiểu Đào đột nhiên chen vào, giọng nàng tức tối: "Mama, Lâm Yên không phải loại người như vậy! Chúng nô tỳ ngày ngày làm việc cùng nhau, nếu tỷ ấy thực sự có ý xấu, chẳng lẽ nô tỳ lại không nhận ra?"
Lưu mama cau mày, nhưng không quát mắng Tiểu Đào như thường lệ. Ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Lục Như, trong lòng lập tức khẳng định kẻ đứng sau chuyện này chính là ả.
"Mama, trong cung có quy tắc, nếu có tranh chấp, nô tỳ có thể yêu cầu kiểm tra dấu vân tay trên cây trâm để chứng minh sự trong sạch của mình." Ta chậm rãi nói.
Lưu mama nhíu mày. Cung nữ không thể tùy tiện chạm vào đồ vật quý giá của chủ nhân, nếu ta thực sự là kẻ trộm, trên cây trâm chắc chắn sẽ lưu lại dấu vân tay của ta.
Tiểu Đào tiếp lời, giọng càng lúc càng gấp gáp: "Mama, từ sáng đến giờ Lâm Yên vẫn làm việc bên ngoài, ngay cả tay còn chưa rửa sạch, làm sao có thể mở rương giấu cây trâm vào đó mà không để lại dấu vết gì chứ?"
Ta bước lên trước, không sợ hãi nói tiếp: "Nếu có kẻ muốn hãm hại nô tỳ, chắc chắn sẽ không dại dột để lại dấu vết. Nhưng nếu mama để ý kỹ, sẽ thấy vạt áo của nô tỳ không hề có phấn son. Các cung nữ khác đều biết rõ, cây trâm này được cất trong hộp phấn hương, ai chạm vào chắc chắn sẽ dính một ít phấn."
Lưu mama lập tức nhìn kỹ cây trâm, quả nhiên trên bề mặt có chút bụi phấn lấp lánh. Bà ta đảo mắt nhìn sang Lục Như.
Lúc này, sắc mặt ả đã có chút biến đổi. Ả vô thức lui lại một bước.
Ta cười nhạt. "Mama, nếu kiểm tra tay áo của Lục Như, có lẽ sẽ tìm ra manh mối."
Những cung nữ xung quanh bắt đầu xì xào. Lưu mama ra hiệu cho một cung nữ tiến lên. Kẻ kia nắm lấy cổ tay Lục Như, kéo vạt tay áo ả ra xem.
Trên lớp vải, quả nhiên có chút bụi phấn.
Lục Như hoảng hốt quỳ sụp xuống: "Mama! Là nô tỳ sơ suất! Không phải nô tỳ cố ý!"
Lưu mama nhìn ả bằng ánh mắt lạnh lùng. "Ngươi còn dám nói không phải ngươi làm? Nếu không phải Lâm Yên thông minh phát hiện ra, e rằng hôm nay ta đã trách nhầm người vô tội."
Lục Như lập tức dập đầu lia lịa. Nhưng lần này, Lưu mama không còn dễ dàng tha thứ nữa.
"Ngươi đã đi theo ta lâu năm, vậy mà lại có tâm địa như vậy, không xứng đáng ở bên cạnh ta nữa. Từ nay trở đi, ngươi bị giáng xuống làm cung nữ hạ đẳng, đến nhà bếp làm việc." Lưu mama phất tay, giọng đầy uy nghiêm.
Lục Như cứng đờ người, mặt trắng bệch. Từ cung nữ hầu cận bên cạnh mama quản sự bị giáng xuống làm kẻ chuyên lo chuyện bếp núc, chẳng khác nào bị đày xuống đáy. Ả ta run rẩy, siết chặt tay, ánh mắt âm u nhìn ta.
Ta biết, mình đã thắng ván này, nhưng cũng đã vô tình đắc tội với một kẻ có thể gây rắc rối về sau. Nhưng ta cũng chẳng ngại đắc tội với ả, vốn dĩ vào cung sẽ luôn phải tranh đấu như vậy.
Lục Như bị kéo đi, nhưng trước khi rời khỏi, ánh mắt đầy hận ý của ả lướt qua ta, như một lời cảnh cáo.
Ta đứng yên, không đáp lại. Trong lòng thầm nhắc nhở chính mình: Một khi đã vào chốn này, dù không muốn, ta vẫn sẽ phải bước vào những cuộc đấu đá không hồi kết.
Và đây, chỉ mới là bắt đầu.