Sau buổi học quy củ đầu tiên vào ngày hôm qua, không khí trong dãy phòng của các cung nữ mới đã có chút thay đổi. Ai nấy đều đã dần hiểu rõ vị trí của mình trong cung cấm. Một số người cẩn thận học hỏi, từng chút từng chút thích nghi với quy tắc nghiêm ngặt nơi đây, hy vọng có thể an ổn qua ngày. Số khác thì lại bắt đầu tìm kiếm cơ hội, tạo dựng mối quan hệ với những người có thể giúp ích cho mình sau này. Dù ít hay nhiều, ai cũng nhận ra rằng trong hoàng cung, chỉ riêng chăm chỉ thôi là chưa đủ.
Sáng sớm hôm đó, ta cùng Tiểu Đào đi lấy nước ở giếng, một phần vì đây là nhiệm vụ được giao, một phần cũng là để tìm hiểu thêm về cuộc sống trong cung.
Giếng nước nằm ở một góc khuất phía sau khu nhà ở tạm thời. Nơi này không chỉ có các cung nữ mới mà còn có cả những người đã ở trong cung lâu năm. Khi chúng ta đến, đã có một nhóm cung nữ cũ đứng trò chuyện bên cạnh chiếc giếng bằng đá xanh.
“Ngươi đã nghe gì chưa? Hôm qua nương nương trong Chiêu Dương cung lại ban thưởng lớn cho cung nữ của mình đấy!” Một trong số các cung nữ cũ lên tiếng, giọng điệu đầy hào hứng xen lẫn ngưỡng mộ.
“Hừ, cũng phải thôi. Ai bảo chủ nhân của họ là người được sủng ái nhất hiện nay chứ?” Một người khác cười lạnh, lắc đầu. “Chỉ cần hầu hạ tốt một vị nương nương có quyền lực, con đường phía trước sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.”
“Nghe nói Hoàng hậu nương nương dạo gần đây không được thánh thượng quan tâm nữa. Chiêu Dương cung và Linh Phi đang tranh giành sủng ái, chúng ta mà chọn sai chủ nhân thì hậu quả khôn lường.”
Tiểu Đào khẽ kéo tay áo ta, ánh mắt ngây thơ lộ rõ vẻ tò mò: “Tỷ tỷ, họ đang nói gì thế?”
Ta chỉ lặng lẽ lắng nghe, không trả lời.
Một cung nữ trong nhóm bỗng nhìn quanh rồi thấp giọng nói: “Ta khuyên các ngươi, nếu muốn sống tốt trong cung, đừng quá mơ hồ. Chỉ cần tìm được một vị chủ nhân có thế lực để nương tựa, tương lai của chúng ta mới có thể ổn định.”
Tiểu Đào vô tư phản bác: “Nhưng chẳng phải chỉ cần làm việc chăm chỉ là được sao? Nếu chúng ta cứ ngoan ngoãn làm tròn bổn phận, chắc sẽ không ai làm khó dễ.”
Những lời này khiến ta nhíu mày. Quả nhiên nàng ta vẫn còn quá ngây thơ.
Một trong những cung nữ cũ bật cười, nhìn Tiểu Đào như thể nàng là một đứa trẻ không hiểu chuyện: “Ngươi thật sự nghĩ như vậy sao? Cung đình không phải là nơi chỉ cần làm việc chăm chỉ là có thể sống yên ổn đâu. Ngươi nên sớm tỉnh táo thì hơn.”
Ta im lặng không nói gì, chỉ lặng lẽ kéo Tiểu Đào sang một bên, tránh để nàng ta nói ra điều gì không nên.
Giữa lúc đó, một sự cố bất ngờ xảy ra.
Một cung nữ mới, có lẽ vì quá lo lắng, vô tình vấp phải mép váy của một cung nữ cũ. Chén nước trên tay nàng ta đổ xuống, làm ướt tà váy của người kia.
“Ngươi có mắt không vậy?!” Cung nữ cũ hét lên, ánh mắt đầy tức giận.
“Tôi… tôi xin lỗi…” Cung nữ mới hoảng hốt cúi đầu, giọng nói run rẩy.
“Xin lỗi là xong sao?” Cung nữ cũ trừng mắt, rồi bất ngờ vớ lấy chậu nước lạnh bên cạnh, hắt thẳng lên người cung nữ mới kia.
Bịch! Cả người nàng ta run lên, nước lạnh thấm vào từng thớ vải, làm nàng ta co rúm lại. Nhưng không ai dám lên tiếng.
Tiểu Đào nắm chặt tay, gương mặt nhỏ nhắn lộ rõ vẻ bất bình. “Sao có thể như vậy chứ? Rõ ràng chỉ là một chuyện nhỏ, sao lại đối xử với người ta như thế?”
Ta lập tức kéo nàng ta đi, thì thầm cảnh cáo: “Đừng lo chuyện không phải của mình.”
Nhưng Tiểu Đào vẫn bướng bỉnh nhìn ta: “Tỷ tỷ, nhưng mà…”
Ta khẽ lắc đầu, giọng nói trầm thấp: “Trong cung, đứng lên bảo vệ người khác chính là rước họa vào thân. Ngươi có thể giúp nàng ta lần này, nhưng ngươi có thể giúp mãi mãi không? Còn nếu đắc tội với những người không nên đắc tội, sau này chính ngươi mới là người chịu khổ.”
Tiểu Đào cắn môi, đôi mắt ánh lên sự khó hiểu pha lẫn do dự. Nàng ta vẫn chưa quen với quy tắc của nơi này.
Khi chúng ta trở về phòng, không khí vẫn còn có chút nặng nề. Tiểu Đào im lặng hơn bình thường, nhưng ta biết, trong lòng nàng ta vẫn chưa chấp nhận được sự thật.
Ta ngồi xuống giường, suy nghĩ về những gì vừa diễn ra. Từng lời nói, từng biểu cảm, từng cái tên ta nghe được đều được ta ghi nhớ cẩn thận.
Những phi tần được nhắc đến, những cung nữ có thế lực, những người nắm quyền sinh sát trong tay… Tất cả đều là những mảnh ghép quan trọng.
Ta tự nhắc nhở mình, dù ta có chút mềm lòng với Tiểu Đào, nhưng mục tiêu của ta vẫn là quan trọng nhất. Nếu muốn đạt được điều mình mong muốn, ta không thể để bản thân bị lung lay bởi bất cứ ai.
Hoàng cung là một ván cờ lớn, và ta, chỉ mới bắt đầu tiến vào bàn cờ.