Chương 4: Ngày Đầu Tiên Trong Cung (3)

Bầu trời đã ngả màu cam khi ta và Tiểu Đào cùng theo đoàn cung nữ mới đến khu nhà ở tạm thời. Đó là một dãy phòng lớn, mỗi gian chứa khoảng sáu người. Nơi này không xa điện chính, nhưng cũng đủ để tách biệt khỏi những khu vực quan trọng trong cung. Trước khi được phân vào các cung làm việc, chúng ta sẽ phải sống ở đây và học quy củ.

Tiểu Đào đi bên cạnh ta, dường như quên mất chuyện bị bắt nạt lúc nãy. Nàng ta ríu rít nói không ngừng, đôi mắt tròn xoe ánh lên sự háo hức lẫn tò mò:

"Tỷ tỷ, tỷ tên là gì vậy? Nãy giờ ta chưa kịp hỏi."

Ta khẽ liếc nàng ta, giọng điệu vẫn nhàn nhạt: "Lâm Yên."

Lâm Yên là cái tên ta đã được sắp đặt trước khi vào cung. Nếu có ai điều tra thân thế của ta, họ sẽ tìm thấy một gia đình bình thường sống ở trấn nhỏ, một thân phận không có gì đáng ngờ.

Tiểu Đào chớp chớp mắt, dường như không nhận ra sự lãnh đạm của ta mà tiếp tục hỏi: "Lâm Yên tỷ tỷ bao nhiêu tuổi rồi? Ta vừa tròn mười bốn. Tỷ lớn hơn ta đúng không?"

"Mười sáu."

"Vậy thì ta gọi tỷ là tỷ tỷ nhé! Tỷ tỷ trông thật bình tĩnh, có phải trước đây tỷ đã từng học qua quy củ rồi không? Ta thấy nhiều người lúc nãy căng thẳng lắm, chỉ có tỷ là không sợ hãi chút nào!"

Ta thoáng sững lại trước câu hỏi này. Tiểu Đào quả thật tinh ý hơn ta tưởng. Nhưng ta đã quen với những câu hỏi bất ngờ, nhanh chóng đáp lại bằng một giọng điệu bình thản: "Gia đình ta từng có người làm việc trong phủ quan, nên ta đã được học qua một ít quy củ từ nhỏ. Không có gì đáng ngạc nhiên."

Đây là một lời nói dối đã được chuẩn bị từ trước, nhưng lại hợp lý đến mức không ai có thể nghi ngờ. Ta không thể nói rằng mình đã trải qua nhiều năm huấn luyện để trở thành gián điệp, rằng ta đã học tất cả những lễ nghi này không phải để hầu hạ ai, mà để có thể sống sót trong cung đình đầy rẫy âm mưu.

Tiểu Đào gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra vẻ ngưỡng mộ: "Tỷ tỷ thật giỏi! Nếu vậy, sau này ta có thể hỏi tỷ khi không hiểu chuyện gì được không? Ta sợ mình sẽ phạm sai lầm..."

Ta không trả lời ngay. Trong lòng ta không thích dính líu đến người khác, nhưng ánh mắt mong chờ của nàng ta khiến ta không thể dứt khoát từ chối. Cuối cùng, ta chỉ khẽ gật đầu.

Tiểu Đào cười rạng rỡ, vẻ mặt phấn khởi như thể đã tìm được chỗ dựa. Ta không hiểu vì sao nàng ta lại tin tưởng một người mới gặp như ta, nhưng có lẽ nàng ta là kiểu người đơn thuần, dễ dàng bám lấy một ai đó mà nàng ta cảm thấy đáng tin.

Khi đến phòng, ta phát hiện mình và Tiểu Đào được xếp cùng một chỗ. Tiểu Đào vui vẻ reo lên: "Tỷ tỷ, chúng ta ở chung một phòng! Thật tốt quá!"

Ta chỉ im lặng đặt túi hành lý đơn sơ xuống giường gỗ. Căn phòng không rộng lắm, có ba chiếc giường tầng, mỗi tầng hai người. Tổng cộng có sáu người ở chung.

Ta lặng lẽ quan sát những người trong phòng. Trong cung, bất kỳ ai cũng có thể trở thành kẻ thù hoặc đồng minh. Hiểu rõ những người sống cùng mình là điều cần thiết.

Chiếc giường đối diện ta có một cô gái dáng người mảnh khảnh, gương mặt thanh tú nhưng ánh mắt sắc sảo. Ta đoán nàng ta không phải là người dễ đối phó. Bên cạnh nàng ta là một cung nữ có dáng vẻ hiền lành, đôi mắt to tròn nhưng tràn đầy lo lắng. Chỉ cần nhìn thoáng qua cũng có thể đoán được nàng ta là kiểu người dễ bị bắt nạt.

Hai người còn lại, một người cao lớn, có vẻ là người thẳng thắn, còn người kia lại trông có chút mưu mô, nụ cười của nàng ta mang theo sự tính toán. Ta ghi nhớ từng gương mặt, từng đặc điểm nhỏ, bởi vì biết đâu một ngày nào đó, những thông tin này sẽ trở nên hữu ích.

Tiểu Đào vẫn hào hứng trò chuyện, nhưng ta chỉ đáp lại vài câu đơn giản, không để lộ quá nhiều thông tin về bản thân. Dù sao, trong cung, lời nói cũng có thể trở thành con dao hai lưỡi.

Khi đêm xuống, ta nằm trên giường, lắng nghe tiếng hít thở đều đều của những người xung quanh. Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng lạnh lẽo trải dài trên mái ngói cung đình.

Nơi này, là hoàng cung.

Cũng là chiến trường của ta.

Ta nhắm mắt lại, chuẩn bị cho những ngày sắp tới, nơi mà ta sẽ từng bước leo lên vị trí cao nhất.