Chương 3: Ngày Đầu Tiên Trong Cung (2)

Bầu trời xanh trong vắt, ánh mặt trời rọi xuống những mái ngói lưu ly lấp lánh, phản chiếu ánh sáng rực rỡ trên từng bức tường cung điện cao vυ"t. Hoàng cung Đại Triều rộng lớn như một mê cung vàng son, nơi mỗi bậc thềm, mỗi hành lang đều mang theo mùi hương của trầm hương, hòa cùng không khí trang nghiêm và lạnh lẽo.

Đây là nơi ta sẽ phải sống, là chiến trường mà ta phải chinh phục.

Dù trong lòng hiểu rõ điều đó, ta vẫn không thể ngăn cảm giác choáng ngợp len lỏi. Những năm tháng huấn luyện đã dạy ta phải luôn giữ bình tĩnh, nhưng đứng trước sự nguy nga của hoàng cung, ta không thể không cảm nhận được chút áp lực vô hình. Tuy nhiên, gương mặt ta vẫn không đổi sắc, như thể tất cả cảnh tượng trước mắt chẳng là gì cả.

Nhóm cung nữ mới nhập cung được dẫn đến gặp ma ma quản sự để học quy củ. Một nữ nhân trung niên với vẻ mặt nghiêm nghị, đôi mắt sắc sảo đảo qua từng người một, đánh giá như đang chọn lựa món đồ tốt nhất trong đám cung nữ mới. Bà ta tên là Lưu ma ma, một người có nhiều kinh nghiệm trong việc đào tạo cung nữ, giọng nói lạnh lùng vang lên:

"Các ngươi từ ngày mai sẽ bắt đầu học quy củ trong cung. Mỗi người đều phải ghi nhớ từng lễ nghi, phép tắc, nếu làm sai, hình phạt đang chờ sẵn. Trong cung không có chỗ cho kẻ vô dụng, hiểu rõ chưa?"

"Dạ, thưa ma ma!" Tất cả cùng đồng thanh đáp.

Ta lặng lẽ đứng trong hàng, chờ đợi những lời chỉ dẫn tiếp theo. Trước khi được phân vào các cung, tất cả đều phải trải qua một thời gian học tập nghiêm ngặt. Điều này giúp ta có thêm thời gian quan sát mà không bị quá nhiều ánh mắt soi mói.

Sau khi được dặn dò một lúc, các cung nữ mới được dẫn đến một khu vực riêng để sinh hoạt, ta chợt nghe thấy tiếng tranh cãi phía trước. Một cung nữ thấp bé đang bị một nữ nhân khác nắm chặt tay, kéo giật lại. Giọng điệu của nữ nhân kia đầy tức giận:

"Ngươi dám cản đường ta? Ngươi có biết mình là ai không? Một kẻ vừa mới vào cung mà dám chống đối ta sao?"

Cung nữ thấp bé kia cúi đầu, giọng nói run rẩy: "Nô tỳ không có ý đó... chỉ là vô tình mà thôi..."

Dựa vào trang phục của cả hai, ta nhanh chóng nhận ra cả kẻ bắt nạt lẫn người bị bắt nạt đều là cung nữ mới vào cung. Bọn họ giống ta, vẫn chưa được phân đến các cung, chưa có chủ nhân để nương tựa, vì thế mới tìm cách thể hiện bản thân, cố giành thế thượng phong để không bị chèn ép.

Cảnh tượng đó bất giác khiến ta nhớ lại bản thân mình khi còn nhỏ - bị kẻ mạnh hơn bắt nạt, không ai giúp đỡ, chỉ có thể tự mình cắn răng chịu đựng.

Lý trí nhắc nhở ta không nên xen vào. Từ nhỏ, ta đã được dạy rằng chỉ nên tập trung vào mục tiêu, không nên lãng phí cảm xúc vào những chuyện không liên quan. Một người muốn leo cao không thể có lòng trắc ẩn.

Nhưng đôi chân ta đã bước lên trước khi kịp suy nghĩ.

"Có chuyện gì vậy?" Giọng ta vang lên, lạnh nhạt nhưng mang theo chút uy nghiêm.

Nữ nhân đang gây sự quay lại nhìn ta, ánh mắt mang theo sự đề phòng. "Ngươi là ai mà dám hỏi chuyện này?"

Ta cười nhạt, ánh mắt không chút dao động. "Chỉ là một tân cung nữ, nhưng nếu chuyện này đến tai Lưu ma ma, không biết ai sẽ gặp rắc rối đây?"

Người nọ cắn môi, có lẽ đang cân nhắc hậu quả. Cuối cùng, nàng ta hừ lạnh, buông tay rồi bỏ đi.

Cung nữ thấp bé kia ngước nhìn ta, trong mắt tràn đầy cảm kích. "Cảm ơn tỷ tỷ... Nếu không có tỷ, ta không biết phải làm sao."

Ta nhìn nàng một lúc, định quay đi, nhưng nàng ta đã vội vàng giới thiệu: "Ta tên Tiểu Đào, mới nhập cung hôm nay. Tỷ tỷ cũng ở đây phải không? Vậy sau này chúng ta có thể giúp đỡ lẫn nhau rồi!"

Ta khẽ nhướng mày. Người này thật đơn thuần.

Giúp đỡ lẫn nhau? Trên đời này, đâu có thứ gọi là giúp đỡ vô điều kiện. Ta đã quen với sự toan tính, quen với việc mỗi một hành động đều phải có lợi ích.

Vậy mà, ta lại đi giúp nàng ta.

Ta tự nhủ, thôi kệ đi. Coi như là lôi kéo một mối quan hệ. Một ngày nào đó, có lẽ nàng ta sẽ có ích.

Nhưng sâu trong lòng, ta hiểu rõ, không phải vì lợi ích mà ta ra tay.

Chỉ là... ta đã từng là một đứa trẻ bị bắt nạt. Và ta không muốn thấy ai phải chịu cảnh đó thêm một lần nữa.

Ta lắc đầu, gạt bỏ suy nghĩ dư thừa. Một quân cờ không được phép có lòng trắc ẩn. Nếu ta còn muốn leo lên cao, ta phải trở thành một kẻ không tim không phổi.

Dù vậy, ánh mắt của Tiểu Đào khi nhìn ta, trong sáng và chân thành đến mức khiến ta không khỏi cảm thấy xa lạ.

Có lẽ, trong hoàng cung đầy rẫy toan tính này, sự chân thành ấy rồi sẽ bị mài mòn.

Hoặc có lẽ... ta sẽ là người bảo vệ nó.