Cánh cổng cung vàng son rực rỡ hiện ra trước mắt ta, cao lớn và uy nghiêm đến mức khiến bất cứ ai đứng trước nó cũng phải cảm thấy mình nhỏ bé. Hoàng cung Đại Triều, nơi chốn mà bao người mơ ước được đặt chân vào, lại là nơi ta buộc phải đến vì một mục đích khác.
Từng bức tường cao chót vót, từng mái ngói lưu ly lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời, từng hành lang dài dằng dặc dẫn vào những cung điện nguy nga. Trên con đường lát đá xanh nhẵn nhụi, các thái giám và cung nữ tấp nập qua lại, ai nấy đều lặng lẽ, cẩn trọng như đang đi trên băng mỏng. Dù là nơi phồn hoa tột bậc, nhưng hoàng cung lại mang một bầu không khí áp lực vô hình.
Ta đứng giữa hàng dài những cung nữ mới nhập cung, tay siết chặt vạt áo, lòng dậy sóng nhưng gương mặt vẫn bình thản như nước hồ thu. Những năm tháng được huấn luyện đã dạy ta phải giấu kín mọi cảm xúc. Dù có choáng ngợp trước sự tráng lệ này đến đâu, ta vẫn phải giữ vững vẻ ngoài bình tĩnh.
Một tiếng hô vang lên:
“Thái tử điện hạ giá lâm!”
Cả đoàn người tức khắc quỳ rạp xuống, ta cũng không ngoại lệ. Trán chạm đất, mắt cụp xuống, nhưng khóe mắt vẫn lén lút liếc nhìn bóng dáng uy nghi đang tiến đến.
Triệu Vân Hàn.
Người mà ta đã thấy hàng trăm lần trong những bức họa, giờ đây đang ở ngay trước mắt ta. Bao năm qua, ta đã học thuộc lòng từng đường nét trên gương mặt hắn, ghi nhớ từng thói quen, sở thích, tính cách. Nhưng lúc này, khi thật sự đối diện, ta mới nhận ra một điều - những bức tranh vẽ ra dù tinh tế đến đâu cũng không thể lột tả hết thần thái của hắn.
Ngồi trên kiệu cao, hắn vận trường bào đen tuyền, thêu rồng uốn lượn bằng chỉ vàng. Ánh nắng chiếu xuống làm tôn lên gương mặt tuấn mỹ nhưng lạnh lùng vô cảm. Đường nét khuôn mặt sắc sảo, đôi mắt dài hẹp như chứa cả trời đêm thâm trầm khó đoán. Mũ miện khảm ngọc lấp lánh, tăng thêm vẻ uy nghi đế vương. Hắn không nhìn xuống đám cung nữ đang cúi rạp, không chút bận tâm đến những người bên dưới. Ánh mắt hắn vẫn thờ ơ, như thể tất cả chỉ là bụi bặm lướt qua tầm mắt.
Đoàn kiệu lướt qua nhanh chóng, tiếng bánh xe lăn trên nền đá vang vọng. Mãi đến khi tiếng bước chân dần xa, các cung nữ mới được phép ngẩng đầu lên. Ta thu lại ánh mắt, trong lòng dâng lên một tia cảm xúc phức tạp.
Cuối cùng, ta cũng đã nhìn thấy hắn - mục tiêu duy nhất của ta trong ván cờ này.
Nhưng để tiến đến bên hắn, ta vẫn còn một chặng đường dài phía trước.