Chương 10: Duyên Mỏng Chốn Cung Cấm

Sau một thời gian sống trong cung, ta dần hiểu rõ hơn những quy củ nơi đây. Các cung nữ mới vào sẽ phải trải qua giai đoạn học tập và làm việc, ai vượt qua được sẽ có cơ hội hầu hạ các phi tần nương nương trong cung. Những ai không đủ tư chất sẽ bị phân công làm các công việc thấp kém hơn như quét dọn, nấu nướng hoặc giặt giũ.

Những ngày đầu, ta chỉ tập trung làm tốt việc của mình, không để ai có cơ hội bắt lỗi. Có lẽ vì vậy mà Lưu mama càng ngày càng để mắt đến ta hơn. Bà là người nghiêm khắc nhưng không thiên vị, ai làm tốt sẽ được ghi nhận. Dần dần, ta không chỉ là một cung nữ bình thường nữa mà đã trở thành người được bà trọng dụng, thường xuyên theo bà làm việc. Ta có thể cảm nhận được bà đang quan sát ta, dù không nói ra nhưng trong ánh mắt đã có phần hài lòng.

Hôm nay, sau khi hoàn thành xong công việc, ta bất ngờ được gọi đến phòng riêng của Lưu mama. Trái tim khẽ thắt lại, ta không biết có chuyện gì, nhưng vẫn bình tĩnh cúi đầu bước vào.

"Lâm Yên, ngươi theo ta bao lâu rồi?" Giọng Lưu mama trầm ổn, không mang theo ý tức giận.

"Bẩm mama, đã được một thời gian." Ta trả lời cẩn trọng.

Bà gật đầu, ánh mắt sắc bén nhìn ta một lúc rồi chậm rãi nói: "Ngươi làm việc cẩn thận, quy củ cũng đã nắm vững, ta thấy ngươi không tệ. Chỉ cần không phạm sai lầm, tương lai ngươi có thể có một chỗ đứng vững chắc trong cung."

Lời này khiến ta khẽ mỉm cười, nhưng trong lòng lại không gợn sóng. Được Lưu mama khen ngợi đồng nghĩa với việc ta đã có một bước tiến quan trọng, nhưng so với bao chuyện đã trải qua, điều này chẳng đáng kể gì. Trong cung này, được trọng dụng hay bị vứt bỏ, chỉ cách nhau một đường ranh rất nhỏ, ta biết mình nhất định phải làm được.

"Từ ngày mai, ngươi không cần làm việc ở đây nữa. Ta sẽ phân ngươi đến hầu hạ một chủ tử tốt. Nếu làm tốt, sau này có thể tiến xa hơn." Lưu mama nhìn ta, ngữ điệu không nhanh không chậm nhưng rõ ràng chứa ý sâu xa.

Ta không ngạc nhiên, chỉ bình tĩnh cúi đầu: "Tạ ơn mama đã chiếu cố. Nô tỳ nhất định sẽ làm hết sức mình."

Lưu mama không nói thêm, chỉ phất tay cho ta lui. Ra ngoài, ta hít sâu một hơi, trong lòng trăm mối suy nghĩ đan xen. Được phân đến hầu hạ một chủ tử nghĩa là đã bước sang một giai đoạn mới. Ta không biết chủ tử của mình là ai, nhưng nếu được Lưu mama đích thân chọn lựa, hẳn là người không quá tệ.

Chưa kịp suy nghĩ thêm, ta đã nghe thấy tiếng bước chân vội vã. Quay đầu lại, thấy Tiểu Đào hớt hải chạy đến, đôi mắt hoe đỏ.

"Lâm Yên!" Nàng ấy thở dốc, nắm lấy tay ta, giọng run run. "Tỷ... tỷ sẽ đến hầu hạ chủ tử nào đó sao? Muội... muội thì bị đưa đến Hoán Y Cục rồi!"

Hoán Y Cục – nơi chuyên giặt giũ quần áo trong cung, công việc nặng nhọc mà còn ẩm ướt suốt ngày. Các cung nữ bị đưa đến đó gần như không còn cơ hội ngoi lên nữa.

Tiểu Đào níu chặt tay ta, nước mắt lưng tròng: "Lâm Yên, không muốn đến đó! Muội... muội không muốn xa tỷ!"

"Sao có thể như vậy được!" Tiểu Đào nghẹn ngào, quay sang nhìn ta, như thể muốn tìm kiếm một sự giúp đỡ. "Tỷ tỷ, tỷ thông minh lại giỏi giang, tỷ có thể nói giúp muội với Lưu mama được không? Muội không muốn đến Hoán Y Cục..."

Nhìn nàng ấy khóc đến đáng thương, lòng ta cũng khẽ động. Tiểu Đào từ trước đến nay vẫn luôn thật thà, dù chậm chạp nhưng không hề xấu tính. Ta biết nàng ấy không đủ nhanh nhẹn để được chọn vào các cung hầu hạ chủ tử, nhưng không ngờ lại bị đưa đến Hoán Y Cục.

Ta nhẹ nhàng gỡ tay nàng ấy ra, giọng bình tĩnh: "Tiểu Đào, đừng khóc. Ngươi phải mạnh mẽ hơn. Trong cung này, ai cũng có số phận riêng, không ai có thể mãi mãi ở bên ai."

"Nhưng... nhưng muội sợ..." Nàng ấy nức nở, hai mắt đẫm lệ. "Nghe nói ở đó rất khổ cực, muội không biết có thể chịu được không... Lâm Yên, nếu sau này có thể, tỷ nhất định phải đến thăm muội nhé?"

"Tỷ tỷ nhất định sẽ không quên muội, đúng không?" Tiểu Đào níu lấy tay ta lần nữa, giọng nàng ấy lạc đi trong những tiếng nấc nhỏ.

Ta nhìn nàng ấy, lòng thoáng dậy lên một cảm xúc lạ lẫm. Dù gì từ khi vào cung, nàng ấy là người đầu tiên đối tốt với ta, à không, phải nói là người đầu tiên đối tốt với ta trong cuộc đời này. Nhưng cảm xúc ấy chỉ vụt qua như ánh lửa nhỏ trong đêm, chưa kịp sưởi ấm đã bị lý trí dập tắt. Ta còn có nhiệm vụ phải hoàn thành, còn có con đường phải bước lên cao. Một chút tình cảm yếu mềm không đáng để ta đánh mất lý trí. Chốn thâm cung này, dù ai có thiện lương đến mấy, thời gian cũng sẽ mài mòn tất cả. Ta không thể để lòng mình dao động chỉ vì một khoảnh khắc yếu lòng.

Ta khẽ gật đầu, coi như một lời hứa mơ hồ, rồi quay người rời đi. Phía sau, tiếng nức nở của Tiểu Đào vẫn còn vọng lại.

Chốn hoàng cung này, ai cũng phải tự tìm cách tồn tại. Ta và nàng ấy, mỗi người đã có một con đường riêng, có lẽ sẽ chẳng còn gặp lại nhiều như trước nữa.