Chương 66: Không ngừng (26)

“Long Thiên Hạo!”

Một giọng nam xa lạ nhưng dường như đã từng nghe ở đâu đó từ phía sau truyền đến, động tác trèo qua lan can của Long Thiên Hạo dừng lại. Cậu ta chợt quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.

Minh Thứ chạy thẳng một mạch lên sân thượng, lúc nói chuyện rất vững vàng và đều đặn, dường như không hề thở dốc.

Y ngoắc tay với Long Thiên Hạo: “Lại đây!”

Long Thiên Hạo từng gặp Minh Thứ ở tổ trọng án, hai mắt đỏ bừng, hét: “Anh tới đây làm gì?”

Minh Thứ cẩn thận đến gần Long Thiên Hạo: “Tôi không đến thì cậu định nhảy từ đây xuống à?”

“Tôi…” Cảm xúc Long Thiên Hạo bất ổn, tay trái nắm chặt lấy lan can, vô thức phản bác: “Tôi không bao giờ muốn nhảy xuống cả!”

“Vậy cậu buông tay ra đi!” Minh Thứ nghiêm mặt nói: “Lại đây!”

Long Thiên Hạo không buông tay, vẫn áp sát vào cạnh lan can như cũ, trong khoảng thời gian ngắn mím môi mấy lần.

Có thể thấy rõ cậu ta đang sợ.

Nhưng loại sợ hãi này không phải là nỗi sợ hãi của người bình thường khi đối mặt với cảnh sát, mà là sự thấp kém và sợ hãi từ trong lòng của một thanh niên có lòng tự trọng thấp khi đối mặt với một người đàn ông lớn tuổi, ưu tú.

Minh Thứ cũng không thu lại loại khí tức uy hϊếp đáng sợ kia, trái lại bước từng bước lại gần: “Đây là tòa nhà dân cư cũ, trên lan can đều là rỉ sắt, không phải cậu yêu quý tay trái của mình à? Sao lại còn nắm cái lan can đó?”

Nghe vậy, Long Thiên Hạo theo bản năng buông tay ra. Cúi đầu nhìn lại, lòng bàn tay bị bao phủ một màu đỏ sẫm của rỉ sắt.

Rỉ sắt giống như máu, lan dọc theo từng kẽ vân tay sâu cạn.

Minh Thứ chớp lấy thời cơ, nhanh chóng lướt qua, lúc Long Thiên Hạo còn chưa kịp phản ứng đã kéo người rời xa khỏi lan can.

Long Thiên Hạo giãy dụa mãnh liệt, nhưng Minh Thứ cao hơn cậu ta một cái đầu, sức lực cũng không bì được, cậu ta bị khống chế, căn bản không thể thoát được.

Hình Mục đi theo Minh Thứ chạy đến khϊếp cả vía: “Sếp, làm sao giờ?”

Minh Thứ áp giải Long Thiên Hạo về lại căn phòng thuê, đóng chặt toàn bộ cửa sổ và cửa ra vào, Y chú ý đến phần bị thương trên ngón tay Long Thiên Hạo, hỏi: “Trong nhà có cồn i-ốt không?”

Long Thiên Hạo cúi đầu ngồi trên sô pha, không phản ứng gì.

Hình Mục lấy cái hộp vuông nhỏ đựng trong túi mang theo bên người ra: “Sếp, tôi có cồn.”

Minh Thứ nhớ ra, người anh em Hình Mục này trong túi lúc nào cũng có cồn và bình xịt khử trùng, chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào.

“Rửa tay, tự mình làm đi.” Minh Thứ vứt hộp vuông nhỏ cho Long Thiên Hạo, mắt bắt đầu đảo quanh phòng.

Nội thất trong phòng đơn giản, chỉ có thứ đáng giá nhất là chiếc máy tính. Sàn nhà và bàn ghế khá gọn gàng, không thấy thức ăn đóng hộp rồi túi đồ ăn vặt hay có trong nhà game thủ.

Trên bàn máy tính có một khung hình úp ngược, Minh Thứ cầm lên, Long Thiên Hạo trong ảnh còn trẻ hơn bây giờ, tràn đầy sức sống, mặc đồng phục bộ đội, giơ hai ngón tay cái lên, cười rạng rỡ trước ống kính.

Sau khi Long Thiên Hạo rửa tay xong, chạy tới trước bàn giật lấy khung hình, đầu tiên là siết chặt nó trong tay rồi lại úp xuống mặt bàn, run giọng nói: “Đừng xem.”

“Là hồi cậu mới vừa vào nghề à?” Minh Thứ hỏi.

Long Thiên Hạo im lặng không trả lời, lấy rượu cồn dán vào ngón tay bị cậu ta cắn chảy máu ròng ròng. Cồn có tính kí©h thí©ɧ, vết thương đó lại mới rách da, hai bên tiếp xúc lẫn nhau khó tránh khỏi đau nhức. Nhưng vẻ mặt Long Thiên Hạo tê liệt, ngay cả lông mày cũng không hề nhíu lại, dường như vốn cũng không thấy đau.

Là bẩm sinh không mẫn cảm với đau đớn?

Hay là đã đau đớn thành quen rồi?

Minh Thứ quan sát một hồi, rồi ngồi vào ghế chơi game của Long Thiên Hạo. Khi nghĩ tới người này xém chút nữa đã nhảy lầu tự tử, tránh không khỏi hơi bực mình: “Nói đi, sao lại muốn nhảy lầu? Không muốn sống đến thế cơ à?”

Long Thiên Hạo ném cồn nhuộm đỏ máu vào thùng rác, từ bên dưới trừng mắt với Minh Thứ: “Tôi muốn sống hay không thì liên quan gì đến anh?”

Hình Mục muốn giảng đạo một phen, nhưng sợ Minh Thứ bảo mình nhiều chuyện, đành phải lặng lẽ nói: “Tuổi cậu còn trẻ, nghĩ không thông cũng không nên nhảy lầu chứ…”

Minh Thứ khoanh đầu ngón tay: “Vì thương tổn ở tay cậu khó điều trị nên mới muốn tìm cái kết cho mình à.”

Gân xanh trên mu bàn tay Long Thiên Hạo căng lên: “Không liên quan gì đến anh hết!”

Minh Thứ nói: “Cậu học đàn tranh với Sa Xuân, nghĩ rằng bằng cách luyện tập đàn tranh thì có thể giúp phục hồi tay trái…”

“Đừng nói nữa!” Long Thiên Hạo hét lên.

Minh Thứ lại nói tiếp: “Là bản thân cậu nghĩ như vậy, hay là có ai đó mách bảo cho cậu?”

Tay trái Long Thiên Hạo đã siết thành nắm đấm, miệng vết thương nơi ngón tay vì động tác dùng sức này mà càng nứt toác ra, máu chảy xuôi theo mu bàn tay rơi xuống đất.

Hình Mục sợ cậu ta sẽ đánh Minh Thứ.

“Tôi tự muốn học đàn tranh không được sao?” Khuôn mặt Long Thiên Hạo vặn vẹo nói.

Minh Thứ đứng dậy khỏi ghế chơi game, cúi đầu nhìn Long Thiên Hạo: “Mẹ nó đừng có mà giỡn mặt với tôi.”

Long Thiên Hạo run lên, vẻ tàn ác trên gương mặt lập tức bốc hơi.

“Năm ngoái cậu giải nghệ không phải vì đến tuổi, mà vì thương tổn nghiêm trọng của tay trái.” Minh Thứ tuyên bố rõ ràng hùng hồn: “Nhưng cậu cũng chưa từng từ bỏ, cậu vẫn luôn tích cực điều trị, tìm đủ mọi cách, mong một ngày nào đó có thể trở lại chiến trường mà cậu thích.”

Long Thiên Hạo ngơ ngác há hốc, tay trái bắt đầu run rẩy.

“Đến tháng 6 năm nay, cậu đã thử tất cả các đơn thuốc và phương pháp dân gian. Bác sĩ Lôi của bệnh viện Quang Nghiệp đã chữa khỏi cho ngón tay trái của cậu không còn bị uốn cong để có thể đáp ứng nhu cầu của cuộc sống bình thường. Nhưng vẫn chưa thể đáp ứng yêu cầu quá cao của cậu.” Minh Thứ nói: “Cậu phát hiện bản thân có lẽ mãi mãi cũng không quay lại được, nên đã rơi vào tuyệt vọng. Lúc này, có người nói cho cậu biết, tập đàn tranh có thể đẩy nhanh quá trình phục hồi tổn thương ở tay. Cậu giống như đã bắt được một cọng cỏ cứu mạng, người đó còn nói rằng, Sa Xuân ở Kiêm Gia Bạch Lộ là người biểu diễn đàn tranh cực kỳ ưu tú.”

Đôi mắt đỏ ngầu của Long Thiên Hạo đột nhiên nổi lên một tầng sương mù. Cậu ta cũng không phủ nhận.

Với mục đích và hy vọng to lớn, cậu đã nghĩ rằng tay của mình sẽ thực sự khỏi bệnh.” Minh Thứ nói tiếp: “Cho nên vào ngày sinh nhật của mình, cậu đã bảo người hâm mộ hãy đợi mình.”

Long Thiên Hạo khẽ lắc đầu, không rõ ý tứ nói: “Tôi không biết…”

Minh Thứ nói tiếp: “Nhưng sau vài buổi học, cậu không chỉ nhận ra tay mình không khá hơn, mà còn nhận ra Sa Xuân không hề giỏi như cậu tưởng — cô ta giống như cậu, không có gì nổi bật trong chính ngành nghề bản thân làm việc.”

Long Thiên Hạo bỗng đứng dậy.

Minh Thứ đột nhiên nói: “Sa Xuân khiến cậu nghĩ rằng cậu chính là đồng loại của mình nên cậu đã gϊếŧ Sa Xuân.”