Chương 65: Không ngừng (25)

Bệnh viện Quang Nghiệp là bệnh viện thuộc trường đại học y Đông Nghiệp, tọa lạc ở khu Đông Thành. Đại học y Đông Nghiệp được xếp hạng là một trong những trường đại học y đứng đầu cả nước, bệnh viện trực thuộc hiển nhiên cũng cực kỳ nổi tiếng.

Hình Mục biết Minh Thứ sẽ đến, nên đứng trên bậc tam cấp tòa nhà ngoại trú liên tục nhìn ngó.

“Anh Hình.” Minh Thứ bảo Phương Viễn Hàng về trước, trước khi bước lên bậc tam cấp đã vẫy tay với Hình Mục.

“Sếp.” Hình Mục nói: “Chỉ có mình cậu à?”

Minh Thứ nói: “Anh sợ à?”

Hình Mục quay mặt đi, thấp giọng nói: “Ai sợ cậu chứ? Trước kia tôi còn che chở cậu mà.”

Minh Thứ nghe hết nhưng phải giả bộ như không nghe thấy: “Tay Long Thiên Hạo xảy ra chuyện gì?”

Nói đến vụ án, Hình Mục không tránh nữa: “Chấn thương của Long Thiên Hạo là viêm bao gân ở tay trái, vì ma xát quá mức mà bị sưng tấy và cơn đau nhức kéo dài. Thậm chí cậu ta còn không thể thực hiện động tác gập duỗi trong sinh hoạt hàng ngày. Bệnh này quá phổ biến ở các tuyển thủ chuyên nghiệp nên rất nhiều người đã phải giải nghệ vì nó. Mười mấy tuổi Long Thiên Hạo đã bắt đầu thi đấu, cậu ta chắc không chú ý nhiều đến các triệu chứng khi mới xuất hiện, càng để lâu bệnh tình nghiêm trọng nên buộc phải giải nghệ.”

Minh Thứ bước nhanh lên tầng khoa chỉnh hình: “Bác sĩ điều trị cho Long Thiên Hạo là ai?”

“Lôi Cường Quân, là phó bác sĩ trưởng khoa chấn thương chỉnh hình.” Hình Mục nói: “Đăng ký khám phòng thường của bệnh viện Quang Nghiệp đã không dễ dàng chứ đừng nói đến phòng khám chuyên khoa. Long Thiên Hạo điều trị một khoảng thời gian ở chỗ Lôi Cường Quân, sau đó mới đến ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’.”

Minh Thứ dừng bước: “Bác sĩ sẽ đề xuất như thế à?”

“Anh không nghĩ vậy.” Hình Mục lắc đầu: “Không có phương pháp điều trị hiệu quả dứt điểm nào cho chứng viêm bao gân ở tay của người chơi Esports. Việc dùng phần cổ tay quá nhiều tạo thành gánh nặng rất lớn cho cánh tay, cứ cho là chữa khỏi, cũng rất dễ tái phát. Sinh hoạt hàng ngày mặc dù không ảnh hưởng gì mấy, nhưng muốn thi đấu hay bảo đảm trạng thái thi đấu tốt nhất thì rất khó.”

Đang vào thời gian nghỉ ngơi, Lôi Cường Quân đang viết báo cáo ở trong phòng, tưởng Minh Thứ là bệnh nhân nên không kiên nhẫn khoát tay: “Gọi đến số rồi hẵng vào.”

Minh Thứ đưa thẻ cảnh sát ra, Lôi Cường Quân giật mình: “Cảnh sát?”

Minh Thứ cười, tự nhiên kéo ghế ra ngồi xuống: “Giữa trưa xin lỗi vì đã đến làm phiền anh.”

Lôi Cường Quân cảnh giác nhíu mày, nhìn Minh Thứ rồi lại nhìn Hình Mục ở phía sau: “Mấy anh đến có việc gì không?”

Minh Thứ hỏi: “Anh có ấn tượng với bệnh nhân tên Long Thiên Hạo không?”

Lôi Cường Quân lắc đầu: “Mỗi ngày tôi tiếp xúc với rất nhiều bệnh nhân, không phải ai cũng có thể nhớ kỹ.”

“Tay trái cậu ta bị viêm gân nặng.” Minh Thứ vừa nói vừa nắn tay trái mình: “Một vận động viên Esports trẻ tuổi, nếu anh thật sự không nhớ thì kiểm tra lại hồ sơ bệnh án thử xem.”

Sắc mặt Lôi Cường Quân hơi thay đổi: “Anh nói cậu ta à…”

Minh Thứ nói: “Xem ra đúng là anh vẫn có ấn tượng với cậu ta.”

Lôi Cường Quân không vui hừ một tiếng: “Bệnh nhân này rất phiền phức, từ đầu đến cuối đều không nghe lời dặn của bác sĩ. Cuối cùng lại còn phàn nàn tay nghề của tôi có vấn đề, lại còn uy hϊếp tôi…”

Nói đến đây, con ngươi Lôi Cường Quân co rút lại, hình như là bỗng nhận ra gì đó: “Mấy anh đến tìm tôi, không phải là cậu ta gϊếŧ bác sĩ nào đó ở bệnh viện khác chứ?”

Hình Mục giật mình: “Không không không, sao anh lại nghĩ thế?”

Lôi Cường Quân toát cả mồ hôi, vội dùng khăn giấy xoa xoa trên cái trán trơn nhẵn: “Vì cậu ta dọa nạt tôi thế kia mà! Nói tôi không chữa khỏi tay cho cậu ta, nói tôi càng chữa trị thì tình trạng của cậu ta càng tồi tệ hơn. Phương pháp trị liệu của tôi không có vấn đề gì cả, là do cậu ta không phối hợp. Đang trong giai đoạn điều trị lại còn dùng tay với cường độ cao, thế thì sao chữa cho khỏi được? Cậu ta nói mình là vận động viên eSport, sau này vẫn còn muốn được thi đấu. Tôi đã nói rõ ràng với cậu ta, tình trạng tay trái của cậu ta đã rất nghiêm trọng rồi, làm phẫu thuật là biện pháp hiệu quả nhất. Nhưng cậu ta không đồng ý phẫu thuật, nói gì mà nguy hiểm, cũng không chịu làm theo lời dặn của tôi, còn bôi nhọ tôi khuyết thiếu y đức, nói tay của cậu ta nếu như bị tàn phế sẽ tới chém chết tôi!”

Minh Thứ nói: “Còn có chuyện này nữa sao?”

“Tất nhiên là có rồi!” Lôi Cường Quân càng nói càng kích động: “Lúc đó tôi gọi hết bảo vệ đến, mới đầu định báo cảnh sát nhưng sau lại thôi.”

“Gặp phải trường hợp dọa gϊếŧ bác sĩ thì đúng ra nên báo cảnh sát.” Minh Thứ hỏi: “Rốt cuộc sao lại cho qua vậy?”

“Không muốn làm lớn chuyện lên thôi.” Lôi Cường Quân lắc đầu: “Bệnh nhân cũng là người đáng thương, ép người khác đến đường cùng cũng chính là đẩy bản thân vào ngõ cụt.”

Minh Thứ gật đầu: “Chuyện này xảy ra khi nào? Sau lần ầm ĩ đó Long Thiên Hạo có đến nữa không?”

Lôi Cường Quân đã lấy hồ sơ bệnh án ra, vừa xem vừa nói: “Lần đầu Long Thiên Hạo đến chỗ tôi khám bệnh là ngày 11 tháng 10 năm ngoái. Trước khi đến bệnh viện chúng tôi, cậu ta đã từng đi khám ở ba bệnh viện khác, đều không chữa được. Lần cuối đến chỗ tôi là ngày 19 tháng 5 năm nay, trách nhiệm mà nói, tôi đối xử với bệnh nhân nào cũng như nhau. Nhưng người khác chỉ mong có thể sinh hoạt như bình thường, còn yêu cầu của Long Thiên Hạo phải chịu được thi đấu cường độ cao, nên tôi chú ý đến Long Thiên Hạo nhiều hơn, cũng cố gắng hơn! Khoảng thời gian năm ngoái cậu ta đến tìm tôi, ngón tay ở bàn tay trái đều đã cong vòng rồi, bị sưng nặng lại thêm đau đớn nên tôi điều trị cho cậu ta có thể sinh hoạt hàng ngày bình thường, còn có thể chơi game ở mức cường độ thấp. Tôi cũng chẳng có lỗi gì với cậu ta!”

“Vậy xem ra tình huống của Long Thiên Hạo đang chuyển biến tốt.” Minh Thứ nói: “Vì sao cậu ta đột nhiên nói với anh là muốn chém chết anh như vậy?”

“Cậu ta sốt ruột, không kiên nhẫn nổi nữa!” Lôi Cường Quân nói: “Chuyện khác tôi không rõ, bệnh nhân của tôi rất nhiều, tôi cũng không thể nào dồn hết sức lực vào cậu ta được. Tôi chữa thương tổn ở tay của cậu ta nhưng không chữa được tâm bệnh của cậu ta!”

Thấy thời gian nghỉ ngơi đã sắp hết, Minh Thứ hỏi: “Long Thiên Hạo có từng nhắc đến đàn tranh với anh không?”

Lôi Cường Quân ngỡ ngàng nói: “Đàn tranh? Không có, cậu ta đang chơi đàn tranh à?”

Minh Thứ quan sát Lôi Cường Quân một lúc, đứng lên nói: “Hôm nay làm phiền anh rồi, sau này nếu còn có việc cần anh hợp tác, tôi sẽ đến nữa.”

Vẻ mặt Lôi Cường Quân chả hiểu gì: “Được được.”

Rời khỏi khoa chỉnh hình, Minh Thứ lập tức thu thập video giám sát ngày 19 tháng 5.

Trong video, lời nói của Long Thiên Hạo vô lễ, cuồng loạn, tuyên bố nếu tay mình bị tàn phế là do lỗi của bác sĩ dởm, có chết làm quỷ cũng sẽ không tha cho Lôi Cường Quân.

Trước cửa phòng khám người bu đen như mắc cửi, trên hành lang khoa chỉnh hình chật ních người xem náo nhiệt. Không lâu sau Long Thiên Hạo đã bị bảo vệ mang đi, toàn bộ quá trình kéo dài 7 phút.

“Ở đây tất cả mọi người đều biết Long Thiên Hạo bị thương ở tay rất nặng.” Minh Thứ trầm giọng nói: “Trên lý thuyết mà nói, ai trong bọn họ cũng đều có thể nói cho Long Thiên Hạo — chơi đàn tranh có thể giúp phục hồi tay bị tổn thương.”

Hình Mục không nghĩ xa như vậy: “Nhưng tại sao bọn họ muốn làm thế?”

Minh Thứ dời mắt khỏi màn hình, yên lặng suy nghĩ một lát, không dám đưa ra kết luận tức thì: “Đi thôi, theo em đến nhà Long Thiên Hạo.”

Fan hâm mộ vào xem livestream ngày càng ít, phòng chat ngày càng vắng vẻ, Long Thiên Hạo vừa đánh xong một ván với người qua đường, im lặng cả buổi chả nói gì.

Có fan hâm mộ châm chọc nói: “Streamer kiểu gì đây, bị câm điếc à? Còn ký hợp đồng mà không nói câu nào là sao?”

Sẵn trong người Long Thiên Hạo vốn đã buồn bực, nên thẳng thừng on the mic với kẻ kia.

Hai bên battle một trận, có người nhấn báo cáo, sau khi quản lý nền tảng can thiệp, phòng livestream của Long Thiên Hạo bị đóng tạm thời.

“Mẹ nó!” Long Thiên Hạo bực dọc chửi mắng, mấy phút sau lấy hai tay che mặt, cứng đờ ngã vào ghế chơi game.

Chỗ cậu ta thuê có điều kiện rất kém, căn nhà cũ có tuổi thọ cũng hơn ba chục năm. Phần cứng hay phần mềm đều không chịu cải tạo, buổi tối luôn có mấy tên sâu rượu đập cửa ầm ầm, nửa đêm thì thường nghe tiếng rêи ɾỉ trên tầng.

Từ lúc Long Thiên Hạo quyết định theo con đường vận động viên esport chuyên nghiệp thì đã đoạn tuyệt quan hệ với cha mẹ. Mấy năm đầu vốn không kiếm được đồng nào, sau này có thể kiếm chút đỉnh tiền thì tay lại bị thương. Một năm điều trị cái tay đã tiêu hết số tiền dành dụm được, dựa vào thu nhập livestream ít ỏi sống tạm qua ngày.

Trong phòng chỉ có tiếng máy tính hoạt động, yên tĩnh không thấy chút hơi thở cuộc sống nào.

Thật lâu sau, Long Thiên Hạo mở mắt ra rồi bỗng dưng khóc nghẹn lên.

Cậu ta cắn ngón trỏ bàn tay trái của mình, máu ứa ra từ vết cắn.

Mùi máu tươi ngay lập tức tràn ngập trong không khí.

Mấy phút sau cậu ta đứng lên tắt máy tính, tắt nguồn điện trực tiếp. Cậu ta ra khỏi nhà tay không, đi lên sân thượng tòa nhà.

Nhiều nhà cũ có thể lên sân thượng rất dễ, Long Thiên Hạo đứng cạnh lan can nhìn xuống, thở dài, cơ thể run rẩy trèo qua lan can.