Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tâm Cuồng

Chương 64: Không ngừng (24)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tin có giáo viên lẫn học sinh ở “Kiêm Gia Bạch Lộ” liên tục xảy ra chuyện nhanh chóng lan truyền khắp nơi. Học sinh lần lượt xin rút khỏi khóa học, một số ít giáo viên cũng không muốn ở lại dạy nữa. Thi Hàn Sơn quay tới quay lui thuyết phục, nhưng vẫn không thể giữ được người. Trái lại còn bị đồn cảnh sát và chủ đầu tư tìm tới cửa.

Mấy năm trở lại đây, thành phố Đông Nghiệp ban hành chính sách mới — không cho phép thành lập công ty trong khu chung cư, khu dân cư. Tuy nhiên, dù chủ trương đã có nhưng việc triển khai chưa đến nơi đến chốn. Các căn hộ có vị trí đẹp hơn vẫn được cho thuê để cải tiến lại. Miễn là không quá phận, không gây phản cảm cho cư dân gần đó, chủ đầu tư cũng sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua. Vả lại đồn cảnh sát cũng sẽ không chủ động chỉnh đốn, trừ khi có người dân tố giác.

Chung cư chỗ “Kiêm Gia Bạch Lộ” thật ra không xảy ra án mạng gì cả, nhưng cảnh sát đến cửa nhiều lần khiến người dân vừa thấy đã hoảng rồi. Tin đồn gϊếŧ người các kiểu nhiều vô kể, càng lan truyền càng đáng sợ. Nên có người lập tức khiếu nại với chủ đầu tư, rồi tố giác lên đồn cảnh sát. Thi Hàn Sơn bó tay chịu trói, đành phải tạm thời đóng cửa ngừng kinh doanh.

Minh Thứ mở cuộc họp nhỏ cùng tổ kỹ thuật hình sự và tổ chạy việc bên ngoài, yêu cầu tiếp tục theo dõi người ở “Kiêm Gia Bạch Lộ”, thường xuyên nắm giữ hành động của bọn họ. Trước khi tìm ra hung thủ, tuyệt đối không thể lơ là.

Sau đó, Minh Thứ dẫn Phương Viễn Hàng đến trung tâm mua sắm cao cấp nổi tiếng Mậu Niên Thiên Thành ở khu Nam Thành, nơi Lưu Mỹ đang chụp ảnh quảng cáo quần áo mới cho tạp chí nội bộ của trung tâm.

Lúc này vừa cuối hạ vào thu, nhưng những bức ảnh của Lưu Mỹ đã mặc trang phục mùa đông. Dáng người cô ta cao gầy, khuôn mặt rất hợp thời, trang phục mùa đông đắt tiền trang trọng mặc lên người rất có khí chất.

Địa điểm chụp là khoảng giếng trời ở tầng hai, Minh Thứ đứng trên lầu nhìn xuống, Phương Viễn Hàng thì thầm: “Anh thì ở trên lầu ngắm cảnh, còn người ngắm cảnh thì đều ngắm anh.”

Minh Thứ nghiêng mặt qua: “Hả?”

“Sư phụ, hôm nay anh mặc bộ này có hơi lẳиɠ ɭơ, ai ai cũng đang nhìn anh kìa.” Phương Viễn Hàng nói, ánh mắt ám chỉ phía sau.

Minh Thứ đang mặc thường phục, cách đây không lâu Tiêu Ngộ An đã đi mua đồ mùa thu với y. Lẳиɠ ɭơ thì cũng không mấy lẳиɠ ɭơ, nhưng đặc biệt phô bày eo nhỏ chân dài. Lúc thử đồ, Tiêu Ngộ An xem xong nói cũng được, chính y cũng thấy được, nhưng nhất định phải là đòi Tiêu Ngộ An nói rõ là được ở chỗ nào.

Chuyện này tối về nhà, Tiêu Ngộ An mới trả lời y. Khi đó đôi chân dài của y gấp lại, vòng eo nhỏ cũng lơ lửng trên không. Ánh mắt toàn hơi nước không nhìn rõ người đang hành hạ mình trước mặt, chỉ nghe Tiêu Ngộ An nói bên tai: “Được cái rất dụ dỗ người khác.”

Minh Thứ ho một tiếng, theo ánh mắt Phương Viễn Hàng quay đầu nhìn, thì thấy ba cậu nam sinh khoảng 20 tuổi vội vã bỏ chạy.

Thì ra là ba mầm non gay mới nhú.

Chắc là các bé 0.

Trong đó có một người vừa chạy vừa nói: “Anh ấy đẹp trai cực! Mấy cậu có thấy eo của anh ấy không? Eo càng nhỏ càng xx đỉnh, là eo ngựa giống! Muốn thử một lần quá!”

Minh Thứ: “…”

Phương Viễn Hàng vỗ tay cười to: “Eo ngựa giống hahahahaha! Sư phụ anh cũng được đó nha!”

Gân xanh trên trán Minh Thứ giật mấy hồi: “Nín!”

Trong trung tâm thương mại hội tụ đủ mọi âm thanh, một vài tiếng động nhỏ sẽ không thu hút quá nhiều sự chú ý. Minh Thứ tiếp tục quan sát Lưu Mỹ cho đến khi kết thúc buổi chụp hình.

Người phụ trách hỏi thông tin Lưu Mỹ lần trước là Phương Viễn Hàng, lần này Phương Viễn Hàng cũng là người đầu tiên xuất hiện trước mặt Lưu Mỹ.

Có lẽ là vì không ngờ cảnh sát lại đến tìm mình ở nơi làm việc, biểu cảm của Lưu Mỹ lộ rõ vẻ cứng đờ. Ánh mắt khi thì tự tin khi thì cuốn hút lúc chụp ảnh biến mất tăm, giữa hai hàng lông mày hiện lên một tia kinh hãi không thể che giấu.

“Mấy anh…”

“Không có gì, chỉ có chút việc tôi muốn hỏi cô.” Phương Viễn Hàng nói.

Lưu Mỹ vô thức nhìn Minh Thứ, ánh mắt chậm rãi từ trên mặt y chuyển đến trang phục, lâu sau mới nói: “Lát nữa tôi còn có việc.”

“Sẽ không mất quá nhiều thời gian của cô đâu.” Minh Thứ nói: “Trước khi Sa Xuân xảy ra chuyện đã có mối liên hệ khá thân với cô. Cô ấy đã bao giờ nói với cô về tình trạng khó khăn của mình tại nơi làm việc chưa?”

Lưu Mỹ cúi đầu đảo mắt mấy lần: “Không có. Bình thường chúng tôi hay nói về những chủ đề mà con gái thích.”

“Chủ đề mà con gái thích?” Minh Thứ hỏi: “Ví dụ là gì?”

“Chuyện đó…” Lưu Mỹ liên tục sờ nắn ngón tay, bất ngờ dùng sức rút viên kim cương giả trên ngón tay giữa bên trái.

“A!” Lưu Mỹ nhanh chóng cầm viên kim cương lên: “Thật ngại quá, do tôi rất ít khi tiếp xúc với cảnh sát nên hơi căng thẳng.”

Minh Thứ cười bao dung: “Không sao, tôi cũng xin lỗi vì đột ngột đến làm phiền cô trong lúc làm việc. Nhưng vụ án còn chưa được phá, với cả cô là người xuất hiện nhiều nhất trong lịch sử điện thoại của Sa Xuân, tôi buộc phải yêu cầu cô phối hợp điều tra.”

Lưu Mỹ lúng túng gật đầu: “Đây là điều nên làm mà.”

Minh Thứ híp mắt: “Vậy chủ đề mà con gái thích là gì?”

Lưu Mỹ im lặng một lúc sau mới mở miệng: “Phim ảnh, người nổi tiếng, mỹ phẩm, quần áo… Tôi trang điểm cũng không tệ, với biết cả cách phối trang phục và phong cách trang điểm. Sa Xuân muốn thay đổi hình tượng nên thường xin vài lời khuyên từ tôi.”

Minh Thứ nói: “Thì ra các cô trao đổi về trang điểm à.”

“Đúng thế.” Lưu Mỹ thả lỏng một chút: “Đường nét trên khuôn mặt Sa Xuân thật ra không xấu, nhưng cô ấy không khéo trong cách ăn mặc, lựa chọn quần áo cũng rất bình thường. Vì liên quan đến công việc, nên tôi đã hình thành thói quen trang điểm từ lâu, tất nhiên lúc ra ngoài cũng tỉ mỉ lựa chọn trang phục — đến lớp học đàn tranh cũng thế. Lúc nghỉ ngơi giữa tiết học, Sa Xuân thường tán gẫu với tôi, khen tôi xinh đẹp rồi dáng người cũng chuẩn. Tôi nói với cô ấy là con gái chỉ cần biết cách ăn mặc thì ai cũng xinh đẹp cả.”

Minh Thứ hỏi: “Hiện giờ có rất nhiều người thích dùng app chat để trò chuyện, vì sao hai người lúc nào cũng gọi điện thoại thế?”

Nghe vậy, Lưu Mỹ lập tức mở to hai mắt.

Cô ta đánh mắt rất đậm, nên động tác rất nhỏ này cũng bị phóng đại trong mắt Minh Thứ.

“Bọn tôi…” L*иg ngực Lưu Mỹ phập phồng nhanh hơn: “Thật ra tôi dùng cái gì cũng được, nhưng Sa Xuân khá là truyền thống nên cảm thấy gọi điện thoại có thể nói rõ ràng hơn.”

Minh Thứ lại hỏi: “Ngày 23 và 24 cô đều làm việc à?”

Lưu Mỹ vội lấy điện thoại ra xem: “Tôi xem lại thử… ngày 23 có, sáng hôm đó tôi được mời xuất hiện trong một video ngắn, ngày 24 thì tôi ở nhà nghỉ ngơi.”

“Tối ngày 23 thì sao?”

“Tối đó tôi ở nhà, đi ngủ lúc 8 giờ hơn.”

Minh Thứ nói: “Cô ngủ sớm thế à?”

Hai má Lưu Mỹ ửng đỏ: “Hôm đó chị nguyệt ghé thăm nên không cơ thể không thoải mái lắm.”



“Lưu Mỹ giải thích không rõ lắm về hành tung lúc xảy ra vụ án.” Phương Viễn Hàng nói: “Cô ta vẫn chưa có nhà riêng, đang sống một mình trong một căn chung cư thuê ở khu Đông Thành. Không ai có thể chứng minh cô ta ở trong nhà mình vào khoảng thời gian Sa Xuân bị sát hại cả.”

“Nhưng động cơ gây án của Lưu Mỹ rất mơ hồ.” Minh Thứ nói: “Anh có cảm giác cô ta đang che giấu gì đó, nhưng rõ ràng cô ta không phải là hung thủ sát hại Sa Xuân.”

Phương Viễn Hàng gật đầu: “Cũng có thể. Dù sao cô ta cũng là phụ nữ, động cơ gây án không đầy đủ, khả năng gây án cũng còn nghi vấn. Đêm hôm khuya khoắt đến nơi như tập đoàn biểu diễn siết chết người, còn chém đứt hai bàn tay của đối phương, thì phải có tố chất tâm lý mạnh cỡ nào? Nhìn thì có vẻ Lưu Mỹ không giống người có tố chất tâm lý dữ dội như vậy.”

Minh Thứ nói: “Tố chất tâm lý của Vu Hiếu Thành còn kém hơn.”

“Hay là đang giả vờ?” Phương Viễn Hàng vừa nghĩ đến Hầu Thành đã khϊếp. Dù gặp bất cứ nghi phạm nào cũng phải tư duy ngược trước. Trước khi tình tiết vụ án bị đảo ngược, cậu đã bị choáng váng bởi những suy nghĩ ngược rồi.

Minh Thứ cũng không chỉnh cậu, vì mỗi cảnh sát hình sự tuyến đầu đều đang chơi trò đấu trí logic và lòng dũng cảm với nghi phạm.

Đã đến giữa trưa, tiếng “thì thào” phát ra từ bụng Phương Viễn Hàng, Minh Thứ hỏi: “Đói rồi à?”

Xung quanh Mậu Niên Thiên Thành có rất nhiều nhà hàng ngon, Phương Viễn Hàng cười tươi: “Sư phụ, chúng ta tìm đại một nhà hàng nào giải quyết bữa trưa đi.”

“Chọn đại? Được thôi.” Minh Thứ đi đến một tiệm trà sữa, mua hai ly trà sữa đá, hai cái bánh bao dứa, hai cái bánh waffle trứng.

Phương Viễn Hàng miễn cưỡng nhận lấy: “Chúng ta chỉ ăn mấy này thôi sao?”

Minh Thứ cười: “Không phải cậu bảo tùy tiện giải quyết sao? Quán ăn vặt bên đường, đã đủ tùy ý chưa? Nếu chừng ấy chưa đủ thì bên kia có bán bánh nhân trứng đó, qua mua hai cái bánh nhân trứng rồi về?”

“Không phải thế!” Phương Viễn Hàng gặm một miếng bánh bao dứa: “Tùy ý cũng không phải kiểu tùy ý như này. Anh xem cả người ăn mặc như thế, đứng trong trung tâm thương mại giống như nam người mẫu, ra đây đứng nhai bánh nhân trứng, bánh nhân trứng sao xứng được eo ngựa giống của anh?”

Minh Thứ giơ chân đá cậu: “Thứ nhất, anh mày còn chưa có gặm bánh nhân trứng — không loại trừ khả năng chút nữa anh mày sẽ đi mua bánh nhân trứng. Thứ hai, chúng ta đến để điều tra án, không phải dạo phố, cậu còn muốn ăn nhà hàng có đầu bếp riêng? Mau ăn hết cái bánh bao dứa rồi…”

Phương Viễn Hàng cắt ngang: “Rồi đi mua bánh nhân trứng?”

Minh Thứ nói: “Rồi tiếp tục làm việc!”

Phương Viễn Hàng chỉ là có chút yêu làn da của mình, cũng không hẳn là muốn ăn ở nhà hàng xịn xò. Mấy đội viên khác của tổ trọng án cũng có thể đang chịu khổ, đừng nói hiện giờ trên tay phần ăn và trà sữa “xa hoa”, cho dù chỉ có cái bánh nướng cũng cố mà nhai nuốt.

Minh Thứ ăn chưa no, là do “hai món một canh” đều là đồ ngọt, nên cuối cùng vẫn phải đi mua hai cái bánh nhân trứng, thêm full topping đầy tràn hai cái túi.

Hai người dựa vào xe ăn, Phương Viễn Hàng nói: “Sư phụ, vừa rồi anh chỉ phản bác hai điểm.”

Minh Thứ đều đã quên sạch: “Hai điểm nào?”

Phương Viễn Hàng né ra xa: “Em nói anh là eo ngựa giống, thế mà chả thấy anh phản bác gì cả.”

Minh Thứ giật mình: “Chậc.”

Phương Viễn Hàng: “Còn ‘chậc’ nữa?”

“Eo ngựa giống thì sao?” Minh Thứ hút trà sữa, cười nói: “Eo ngựa giống khiến cậu ganh tị à?”

“Hớ!” Phương Viễn Hàng nói: “Anh còn tự hào cơ đấy? Có biết mắc cỡ không vậy?”

Đang nói thì điện thoại Minh Thứ reo, Phương Viễn Hàng còn ở bên cạnh thao thao về ngựa giống rồi ngựa đực. Minh Thứ làm động tác suỵt với cậu: “Cục phó Tiêu.”

“Thầy Hình bây giờ đang ở bệnh viện Quang Nghiệp, giờ em qua đó đi.” Tiêu Ngộ An nói: “Tay trái Long Thiên Hạo có tổn thương, đã từng điều trị ở bệnh viện Quang Nghiệp. Thầy Hình rất giỏi về y học nhưng lại không nắm rõ tình tiết vụ án, em qua đó cùng thầy ấy tìm hiểu về tình hình điều trị của Long Thiên Hạo.”
« Chương TrướcChương Tiếp »