Minh Thứ im lặng một lát rồi bỗng nhiên nói: “Không thể nào.”
Vu Hiếu Thành giật mình: “Sao cơ?”
“Sa Xuân thậm chí đã nói với cậu về việc gϊếŧ một nhà biên kịch, sao lại dễ dàng thả cậu đi như vậy?” Minh Thứ nói: “Hai người đã đứng chung trên một con thuyền, cô ta nói chuyện người biên kịch kia cho cậu, không phải vì tiến thêm một bước để thuyết phục cậu, mà để khiến vào phút cuối cậu cũng không thể xuống thuyền được. Cậu không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc giúp Sa Xuân!”
Vu Hiếu Thành mở miệng, đồng tử cấp tốc co lại.
Minh Thứ ép hỏi: “Tối ngày 23 tháng 8, cậu ở đâu?”
Sau một hồi cứng đờ người, Vu Hiểu Thành chậm chạp nằm xuống bàn thẩm vấn.
Không lâu sau, giọng nói nặng nề phát ra từ giữa hai cánh tay cậu ta: “Sa Xuân nói, ít ra tôi cũng phải giúp cô ta một chuyện. Khi đó tôi thực sự không biết, cô ta đang muốn hại tôi…”
Minh Thứ hỏi: “Giúp cái gì?”
“Cô ta nói đã tìm được người đồng ý giúp mình, cô ta sẽ sớm được giải thoát.” Vu Hiếu Thành nói: “Cô ta yêu đôi tay mình, nên muốn tôi giữ chúng ở nơi sạch sẽ nhất trong trái tim mình.”
“Nơi sạch sẽ nhất?” Minh Thứ nói: “Trường học?”
Vu Hiếu Thành nói: “Ừm, tôi chỉ có thể giúp cô ta. Chỉ còn chưa đến một năm tôi sẽ phải tham gia thi lần nữa, không thể lại bị làm phiền. Cô ta đã đồng ý với tôi, chỉ cần tôi chấp thuận chuyện này, chúng tôi sẽ đường ai nấy đi.”
Phương Viễn Hàng giận dữ nói: “Nói dối!”
“Ngày 23, tôi đến gặp Sa Xuân ở nhà hát Giang Nam, cô ta nói sắp được giải thoát rồi nên nói là muốn gặp tôi.” Vu Hiếu Thành nói: “Cô ta bỗng nhiên trở nên rất dịu dàng, vỗ vai tôi rồi nói tôi muốn cố gắng thì hãy cố gắng vậy. Nhưng nhất định phải hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của cô ta. Tôi nhìn cô ta lên xe, cảm thấy rất mờ mịt, không muốn về nhà cũng không muốn ôn tập. Tôi nhớ tới những bạn học đến cuối tuần lại hay la cà quán net, bỗng nhiên cũng rất muốn thử chơi game xem có cảm giác gì.”
Minh Thứ nói: “Cậu đến quán net à? Quán net nào?”
“Một quán net gần trường trọng điểm số 9, tên thì tôi không nhớ rõ.”
“Truy cập mạng ngoài quán net yêu cầu phải quét thẻ căn cước. Nhưng trên hệ thống rõ ràng không có ghi chép lên mạng của cậu.”
Vu Hiếu Thành lúng túng đánh mắt: “Tôi không dám dùng thẻ căn cước, chỗ đó quá gần trường, ông chủ ở đó nói có thể quét thẻ căn cước giùm, chỉ cần tốn thêm 5 tệ là được.”
“Cậu không thanh toán điện tử?”
“Tôi có mang tiền lẻ bên mình.”
Theo lời khai của Vu Hiếu Thành, cậu ta lang thang suốt quãng đường từ nhà hát Giang Nam về trường trọng điểm số 9. Nửa đường có ăn ghé một quán ven đường ăn thịt nướng, rồi đến bờ sông hóng gió, uống rượu, chơi trong quán net từ tối đến giữa trưa ngày hôm sau, rồi mua một bao thuốc lá 10 tệ ở cửa hàng tiện lợi rồi về lại phòng trọ. Ngủ đến tối thì bị tiếng đập cửa ầm ầm làm tỉnh giấc, khi mở cửa xem thử thì thấy ngoài cửa không có ai, mà chỉ thấy trên mặt đất có một cái túi.
Trong túi đựng đôi bàn tay bị chặt dính máu đầm đìa.
…
“Trình độ kể chuyện của Vu Hiếu Thành thực sự rất sứt sẹo, vừa ngớ ngẩn vừa kỳ quái, nghe cứ như là bịa ra, chẳng qua…” Minh Thứ ngồi phịch trên ghế sô pha trong văn phòng Cục phó, tư thế cực kỳ thoải mái, khẽ chạm hai ngón tay vào nhau gật gù: “Chẳng qua… Aizz.”
Tiêu Ngộ An rũ mắt: “Chẳng qua ngoại trừ vô lý, em không thể tìm được sơ hở lớn nào.”
Minh Thứ lập tức đứng bật dậy: “Từ lúc Vu Hiếu Thành bắt đầu kể làm sao quen biết Sa Xuân, em đã thấy cậu ta đang nói dối. Nhưng khi nghe xong đầu đuôi, thế mà lại không phát hiện được lỗ hổng rõ ràng nào. Hành vi của một số người thật không thể tin được, nhìn thế nào cũng thấy giả tạo, nhưng hắn thật sự làm được như vậy.”
“Đội viên chạy việc bên ngoài đã điều tra rõ ràng, rạng sáng 3 giờ ngày 24, Vu Hiếu Thành đã vào quán net Thượng Học.” Tiêu Ngộ An nói: “Thời gian này có hơi gượng gạo, có khả năng Vu Hiếu Thành gây án xong lập tức chạy về trường trọng điểm số 9, thời gian đủ để làm thế. Nhưng Vu Hiếu Thành không có phương tiện cá nhân, muốn từ tập đoàn biểu diễn về lại trường trọng điểm số 9 chỉ có thể bắt taxi, vào lúc rạng sáng ở tập đoàn biểu diễn gần như không có khả năng tùy ý bắt được xe.”
Minh Thứ ôm gối dựa vào trong ngực: “Việc này có thể loại trừ dựa vào camera giám sát trên đường.”
“Nếu Vu Hiếu Thành không nói dối, vậy thì hung thủ là kẻ hoàn toàn khác.” Tiêu Ngộ An nói: “Sa Xuân thuyết phục Vu Hiếu Thành thất bại, nên chuyển mục tiêu sang người khác, động cơ của kẻ này không đơn giản.”
Minh Thứ ôm chặt gối dựa: “Động cơ của bọn họ đều không đơn giản.”
“Không, Vu Chấn không đơn giản, nhưng ông ta cũng không cố ý vu oan giá họa cho ai. Cuổn sổ tay cuối cùng của Vu Chấn ở trong nhà Sa Xuân, dù sao vẫn không có nghĩa là ai đó đã lén lút giấu nó ở đó?” Tiêu Ngộ An nói: “Nhưng trước khi Sa Xuân ‘tự sát’, lại nhất định muốn Vu Hiếu Thành đồng ý giúp mình giấu đôi tay đi. Đây là có ý đồ gì?”
Vừa nãy lúc Minh Thứ thẩm vấn Vu Hiếu Thành đã nghĩ đến: “Vu Hiếu Thành biết bí mật của Sa Xuân, vì Sa Xuân muốn được an lòng, vì… không đúng!”
Tiêu Ngộ An gật đầu: “Phát hiện ra vấn đề rồi đúng không. Chuyện mà Sa Xuân yêu cầu Vu Hiếu Thành đồng ý chính là, sau khi cô ta chết, giấu thật kỹ đôi tay của cô ta. Vu Hiếu Thành đã biết bí mật của cô ta nên lo rằng một ngày nào đó Vu Hiếu Thành sẽ tố giác mình. Nhưng sau khi cô ta chết, còn cần phải lo nghĩ chuyện này sao? Đối với chi tiết này, nhân quả bị mâu thuẫn.”
“Cho nên yêu cầu này không phải do Sa Xuân đề xuất, là người ra tay giúp đỡ Sa Xuân?” Minh Thứ đấm vào gối dựa: “Hắn muốn Sa Xuân uy hϊếp Vu Hiếu Thành. Vu Hiếu Thành bận rộn thi đại học, không muốn gây ra chuyện phiền phức gì, trong lúc vội vàng chỉ có thể đồng ý. Cứ thế, chứng cứ sẽ chỉ hướng về Vu Hiếu Thành, cảnh sát rất khó phát hiện ra hắn ta?”
“Không loại trừ khả năng này.” Tiêu Ngộ An nói: “Cứ thế, quân bài domino thật ra sẽ bị kẹt lại, bởi vì người này không phải là ‘đồng loại’ của Sa Xuân, hay Vu Chấn, mà là kẻ có tâm tư khác.”
Một nhóm người tuyệt vọng có người này gϊếŧ người kia, bi kịch liên tục lặp lại, đây chỉ là trạng thái lý tưởng trên lý thuyết. Trên thực tế còn có vô số nhân tố chưa biết, Vu Chấn chuyền “gậy” thành công cho Sa Xuân, đã là tình huống hiếm có.
Minh Thứ nói: “Như thế mới phù hợp với thực tế.”
“Chẳng qua nếu chỉ nhìn vật chứng, xác suất Vu Hiếu Thành là hung thủ vẫn có chín phần.” Tiêu Ngộ An cầm lấy điện thoại đang đổ chuông, trước lúc bắt máy nói: “Dù sao câu chuyện của cậu ta rất khó để người khác tin được.”