“Cô ta đả kích cậu thế nào?”
“Cô ta nói bản thân cô ta đã sống ba mươi năm, tôi thấy rằng, thấy rằng…” Vu Hiếu Thành thở hổn hển như người sắp chết đuối: “Những chuyện trong quá khứ của cô ta rất giống tôi của hiện tại.”
Mẹ Sa Xuân từng nói, từ nhỏ Sa Xuân đã cực kỳ cố gắng, nhưng vì không thông minh, thiếu tài năng và hiểu biết cho nên thành tích từ trước đến nay cũng chỉ ở mức trung bình.
“Sa Xuân nói với tôi rằng đối với người ngu dốt như chúng tôi, cố gắng chỉ vô ích. Càng cố gắng càng thấy được bản thân thua kém người khác. Nếu không cố gắng thì chỉ có thể tự an ủi bản thân tôi chỉ lười thôi, không phải ngu dốt.” Vu Hiếu Thành kiềm chế nói: “Cô ta nói, bọn tôi thật sự là ngu dốt! Cô ta còn nói, hiện giờ tôi còn chưa bước chân vào xã hội nên không biết xã hội này xem thường người chăm chỉ nhưng tầm thường đến mức nào. Người có tài năng mà còn chăm chỉ, người khác sẽ khen thông minh còn cố gắng cỡ đó, chắc chắn sẽ thành công. Người không có tài năng mà chăm chỉ sẽ bị chế giễu vì người chả có tí tài cán gì cũng chỉ biết chăm chỉ để tìm kiếm sự tồn tại thôi!”
“Cậu ta…” Phương Viễn Hàng không có mặt trong phòng thẩm vấn. Nhưng cách màn hình cũng có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng bùng nổ của Vu Hiếu Thành, cau mày nói: “Lời nói này của cậu ta sao lại khiến tôi nghe khó chịu thế?”
Manh mối ở tòa nghệ thuật là Chu Nguyện phát hiện, lúc này Chu Nguyện cũng đang theo dõi màn hình giám sát.
Một lát sau, Chu Nguyện dùng giọng nói rất nhỏ nói: “Tôi hiểu cậu ta, bởi vì tôi cũng là người chả có bao nhiêu tài cán, nhưng lại rất cố gắng.”
Vu Hiếu Thành nói tiếp: “Sa Xuân nói cô ta hiểu tôi, nhìn thấy tôi như thấy được quá khứ của mình. Cô ta nỗ lực nhiều năm như vậy nhưng càng nỗ lực lại càng tuyệt vọng, tôi cũng sẽ giống như cô ta mà thôi…”
“Cô ta nói, những người như bọn tôi không nên phí sức nữa, bọn tôi càng cố gắng chỉ càng trở thành trò cười trong mắt người khác thôi.” Vu Hiếu Thành ngửa mặt lên ngăn nước mắt rơi xuống, giọng nói hơi nghẹn ngào: “Cô ta hỏi tôi, vì sao người khác có thể dễ dàng thi đậu hai trường đại học tốt nhất Bắc Kinh, mà tôi phải học tận hai lần lớp 12 vẫn không thể thi đậu Khoa học Chính trị và Luật Bắc Kinh? Ngoài việc thừa nhận bản thân tầm thường thì tôi còn có thể nói gì đây?”
“Thế là cô ta hỏi cậu, có muốn thoát khỏi sự tầm thường đó không? Có muốn được chú ý không? Có muốn giải thoát khỏi những nỗ lực vô vọng này không?” Ánh mắt Minh Thứ sắc như lưỡi dao: “Thay vì cố gắng thành trò cười cho người khác, thì nên chấm dứt tất cả sự phấn khích đó tại đây đi.”
Vu Hiếu Thành ngạc nhiên nhìn Minh Thứ, yết hầu chuyển động lên xuống.
Minh Thứ nói: “Cô ta nói với cậu như thế đúng không?”
Một lúc sau, Vu Hiếu Thành nói: “Cũng có ý tương tự, cô ta nói rằng những người như chúng tôi nên đoàn kết và giúp đỡ lẫn nhau để chống lại thế giới đầy ác ý đối với ‘người tầm thường chăm chỉ’.”
“Đoàn kết?” Minh Thứ hỏi: “Cậu có biết cộng sự của cô ta không?”
Vu Hiếu Thành gật đầu: “Sa Xuân muốn tôi giúp gϊếŧ cô ta, giống như cô ta từng giúp đỡ bạn mình.”
Phương Viễn Hàng kích động nói: “Đến rồi!”
Minh Thứ hỏi: “Bạn nào?”
Vu Hiếu Thành lại cúi đầu, một lúc lâu không lên tiếng.
Minh Thứ nói: “Cậu cũng đã đề cập đến chuyện này rồi, tại sao còn muốn giấu diếm?”
Vu Hiếu Thành vội nói: “Tôi, tôi không phải muốn giấu, mà thật sự không biết người đó là ai. Sa Xuân chỉ nói với tôi, người kia cũng giống bọn tôi đã cố gắng nửa đời người, đến hơn bốn mươi tuổi rốt cuộc mới thấu hiểu rõ ràng, cố gắng chỉ là đang rước lấy sự sỉ nhục mà thôi.”
Minh Thứ nói từng chữ một: “Cố gắng là đang rước lấy sự sỉ nhục.”
Nỗ lực vốn dĩ là một thái độ sống tích cực, chăm chỉ là phẩm chất đáng quý.
Nhưng đối với Vu Chấn, Sa Xuân, Vu Hiếu Thành, cố gắng lại thành sỉ nhục.
Vu Hiếu Thành cười khổ lắc đầu: “Sa Xuân nói tôi còn chưa bước chân ra xã hội, nên không hiểu rõ sự ác ý và xem thường của xã hội đối với dạng người như bọn tôi, thật ra sao tôi lại không rõ được chứ? Tôi dùng thành tích nằm trong top 10 huyện thi vào trường trọng điểm số 9. Khi đó tôi còn rất tự tin, nhưng bài kiểm tra trong tuần đầu tiên của năm học khiến tôi xây xẩm, tôi nằm top từ dưới lên… Tôi mới nhận ra, tất cả học sinh trong lớp đều thuộc dạng khá giỏi, kẻ có vị trí top 10 toàn huyện như tôi so với bọn họ chả là cái gì cả.”
“Cho nên sau lần thi đó, cậu từ chối tham gia tất cả các hoạt động ngoài lề, chỉ một lòng chuyên tâm học hành.” Minh Thứ nói: “Cậu dường như đã tách khỏi tập thể.”
“Tôi cũng không còn cách nào khác.” Vu Hiếu Thành không ngừng lắc đầu: “Tôi cũng muốn đi đá bóng rồi đánh bóng rổ, rồi cuối tuần đi quán net chơi game, tôi cũng muốn giành huy chương trong các hoạt động tập thể cho lớp, nam sinh giành giải cao lúc nào cũng bị vây quanh bởi rất nhiều bạn học nữ. Nhưng tôi không thể, nếu tôi không dùng tất cả thời gian để học, tôi thật sự sẽ đứng bét lớp, thật đó, anh đừng cho là tôi nói xạo.”
Minh Thứ thở dài: “Tôi tin.”
Vẻ mặt Vu Hiếu Thành càng đau khổ hơn: “Chỉ có nỗ lực hết mình, tôi mới có thể duy trì thành tích ở mức trung bình. Nhưng những người thông minh hơn tôi kia, nào là cùng với bạn học nữ hẹn hò, rồi tham gia đại hội thể dục thể thao, lên lớp còn ngủ gật, cũng có thể thi được trên top 20 trong lớp. Tôi thật sự… Rất ước ao được như bọn họ.”
Bên màn hình giám sát, hai tay Chu Nguyện vô thức nắm thành quyền.
“Giáo viên cứ luôn nói với tôi rằng ba năm học cấp 3 cũng không phải cứ cắm đầu vào học là tốt, vẫn nên tham gia một số hoạt động thích hợp. Bạn học của tôi gọi tôi ‘thành thật chăm chỉ’, vì trừ lúc ngủ ra thì lúc nào tôi cũng cắm mặt vào học ngay cả lúc ăn cơm cũng đang luyện nghe tiếng Anh.” Vu Hiếu Thành nói: “Tôi biết bọn họ cực kỳ xem thường mình, những người khuyên tôi học ít lại không hề biết rằng một khi tôi thả lỏng thì sẽ đứng chót lớp.”
Phương Viễn Hàng chú ý đến phản ứng của Chu Nguyện: “Này, cậu sao thế? Bị cậu ta nhập à?”
Sắc mặt Chu Nguyện hơi tái nhợt, biết bản thân sơ xuất nên vội lắc đầu: “Cậu nghe Vu Hiếu Thành nói như vậy mà không bị ảnh hưởng chút nào sao?”
Phương Viễn Hàng suy nghĩ một lát: “Có hơi khó chịu, nhưng không đến mức bị ảnh hưởng.”
Chu Nguyện ấn huyệt thái dương: “Cậu cùng cậu ta không có chung trải nghiệm như vậy nên không bị ảnh hưởng, nhưng tôi thì có.”
Phương Viễn Hàng như đã ngộ ra, lẩm bẩm: “Thế nên bọn họ rất dễ ảnh hưởng lẫn nhau.”
“Tôi có thể cảm thấy sự ác ý của bọn họ.” Vu Hiếu Thành cúi thấp đầu nói: “Bọn họ xem thường sự cố gắng của tôi, nhất là vào tháng công bố thành tích, tôi thường nghe người khác nói Vu Hiếu Thành cố gắng như vậy cũng thi không tốt bằng người này, người kia. Dạng người như bọn tôi, chỉ có đồng loại thì mới hiểu. Người Sa Xuân gϊếŧ là một biên kịch, biên kịch nào thì tôi không biết, tôi không có thời gian xem phim trên tivi.”
Minh Thứ nói: “Ngay cả chuyện này mà cô ta cũng nói cho cậu biết à.”
“Muốn chứng minh cho tôi thấy, sự cố gắng của tôi thật sự không có lối thoát.” Tâm tình Vu Hiếu Thành chán nản: “Thế nhưng, nhưng… Tôi vẫn không muốn bỏ cuộc!”
“Cậu đã từ chối cô ta?”
“Tôi không làm được, cô ta nói muốn tôi gϊếŧ cô ta, rồi tiếp tục nói nỗi thống khổ của chúng ta cho người khác, xin người đó giúp tôi chấm dứt, nhưng tôi vẫn muốn sống!”
Minh Thứ hỏi: “Sa Xuân đến trường trọng điểm số 9 tìm cậu, vì khuyên cậu quay đầu sao?”
“Đúng thế. Tôi không muốn người khác nhìn thấy, nên đến tòa nghệ thuật với cô ta.” Vu Hiếu Thành nói: “Lần đó tôi đã thẳng thắn nói rõ với cô ta, việc này tôi không tham gia được, tôi phải chuẩn bị thi đại học, nên xin cô ta đừng đến làm phiền tôi nữa.”