- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Ngôn Tình
- Tâm Cuồng
- Chương 61: Không ngừng (21)
Tâm Cuồng
Chương 61: Không ngừng (21)
Vỏ máy điều hòa đã bị tháo rời, kết cấu bên trong đã bị phá hư hoàn toàn. Nơi đựng đôi bàn tay đứt lìa chính là một cái hộp sắt, bên ngoài bọc một lớp vải nhung đen.
Sau khi làm khám nghiệm pháp y, đôi tay đứt lìa kia chính là đôi bàn tay mất tích của Sa Xuân.
Trên chiếc hộp sắt cũng không lấy được dấu vân tay nào, nhưng đội viên kiểm tra dấu vết đã tìm thấy một bộ dấu vân tay sau khi kiểm tra cẩn thận hộp điều hòa.
Mà bộ vân tay này trùng khớp với vân tay của Vu Hiếu Thành.
Vu Hiếu Thành kinh hãi, ánh mắt run lên: “Tôi không gϊếŧ người! Không phải tôi làm!”
“Thế thì tại sao vân tay của cậu lại xuất hiện ở vỏ máy điều hòa trong tòa nghệ thuật?” Minh Thứ nói: “Không chỉ vậy, phòng 219 tầng hai đã rất lâu không có người dùng. Hiện trường được bảo quản gần như hoàn hảo, dấu chân của cậu vẫn còn lưu lại trên nền nhà đầy bụi.”
“Nhưng mà, thật sự không phải tôi gϊếŧ Sa Xuân!” Vẻ mặt Vu Hiếu Thành so với lúc trước có chút khác biệt. Lúc trước là dứt khoát từ chối hợp tác, giờ lại dường như tỏ vẻ "Xin các người tin tôi".
Minh Thứ đổi tư thế ngồi: “Tôi đã từng hỏi cậu, ngày 23 tháng 8 đến ngày 24 tháng 8 cậu đang ở đâu làm gì, cậu không muốn nói. Tôi còn hỏi ngày 14 tháng 8, vì sao cậu lại gặp Sa Xuân ở tòa nghệ thuật, cậu cũng không muốn nói. Khi đó trong tay chúng tôi không có chứng cứ gì, nên khi cậu không muốn nói tôi cũng không thể ép được.”
Nói đoạn, Minh Thứ bỗng nhiên nghiêm túc: “Nhưng bây giờ, chứng cứ quan trong đã xuất hiện. Vu Hiếu Thành, giữa trưa ngày 23 cậu vô cớ rời khỏi trường trọng điểm số 9, là vì đang đợi Sa Xuân ở tập đoàn biểu diễn!”
“Không phải!” Vu Hiếu Thành hét lên: “Sa Xuân muốn tôi giúp cô ta, nhưng tôi không đồng ý! Cô ta muốn chết, nhưng tôi không muốn! Cô ta đã hơn 30 tuổi, cảm thấy cố gắng là chuyện rất vô nghĩa, thế nhưng tôi vẫn muốn cố gắng, tôi còn chưa chạm tới đỉnh cao mà!”
Phương Viễn Hàng hít sâu: “Sa Xuân từng ‘thuyết phục’ cậu, nhưng cậu không đồng ý?”
Vu Hiếu Thành dùng sức gật đầu: “Tôi không đồng ý với cô ta vì tôi còn tương lai phía trước, tôi không tin vào con đường cô ta vạch ra!”
Phương Viễn Hàng quát: “Vậy vì sao cậu có đôi bàn tay của Sa Xuân? Vì sao cậu giấu nó ở trong thùng máy điều hòa?”
“Tôi… Tôi…” Vẻ mặt Vu Hiếu Thành lo lắng, âm thanh phát ra từ trong cổ họng không hề có trật tự: “Tôi không biết, là hung thủ bỏ cái đó trước cửa phòng tôi.”
“Lại còn hung thủ? Cậu chính là hung thủ!” Phương Viễn Hàng nói: “Hung thủ làm thế để làm gì? Tại sao cậu không báo cảnh sát? Trái lại giấu đôi tay đứt lìa kia vào trong trường của mình? Cậu nói có nghe lọt tai không?”
Minh Thứ nhìn chằm chằm Vu Hiếu Thành, giơ tay ngắt Phương Viễn Hàng: “Cậu ra ngoài hút điếu thuốc trước đi.”
“Sư phụ?” Phương Viễn Hàng không hiểu: “Tại sao chứ?”
“Đừng kích động như vậy.” Minh Thứ nói: “Cậu xem, cậu gầm lên đến nỗi khiến nghi phạm của chúng ta nói không nên lời.”
Phương Viễn Hàng nói: “Chuyện này không nên…”
Mặc dù Minh Thứ đang nói với Phương Viễn Hàng, nhưng ánh mắt không hề rời khỏi khuôn mặt Vu Hiếu Thành: “Cậu ta đã nói, Sa Xuân từng ‘thuyết phục’ mình, nên giờ cho dù hung thủ không phải là cậu ta, thì anh cũng muốn nghe thử xem, Sa Xuân ‘thuyết phục’ cậu ta thế nào.”
Vu Hiếu Thành lập tức ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn Minh Thứ.
Cửa phòng thẩm vấn khép lại, chỉ còn lại Minh Thứ ngồi đối diện Vu Hiếu Thành và viên cảnh sát ghi lời khai.
Minh Thứ hất cằm với Vu Hiếu Thành: “Nói đi, quan hệ giữa cậu và Sa Xuân rốt cuộc là như thế nào.”
Có lẽ lời nói vừa rồi của Minh Thứ có tác dụng, Vu Hiếu Thành im lặng một lúc, mím môi liên tục, rốt cuộc mở miệng: “Kỳ thi đại học năm nay, tôi nghĩ bản thân đã làm rất tốt, hẳn là có thể thi đậu trường Khoa học Chính Trị và Pháp Luật Bắc Kinh. Trước kia trong buổi học nhóm lớp thấy mọi người nói, sinh viên của các trường đại học nổi tiếng ở thủ đô rất đa năng, không chỉ học giỏi mà được. Tôi không muốn bị tụt lại, nên muốn nhân dịp nghỉ hè học một cái gì đó.”
Minh Thứ nói: “Trùng hợp sao cậu lại chọn đàn tranh à?”
“Tôi học khoa xã hội, vốn cũng cảm thấy hứng thú với văn hóa truyền thống.” Mồ hôi lạnh của Vu Hiếu Thành lăn từng giọt xuống cổ: “Tôi học lớp 12 tận bốn năm, trước nay không ngó ngàng gì tới chuyện không liên quan đến học hành, nên đã bị bỏ lại phía sau bởi những điều mới mẻ từ thế giới bên ngoài. Tôi, tôi chỉ có một khái niệm mơ hồ học một loại nhạc cụ dân tộc, nhưng tôi không biết học ở đâu. Khi tôi còn bé, bất kể là lớp học sở thích hay cơ sở luyện thi, tờ rơi thường được phân phát gần trường học và trung tâm mua sắm. Nên tôi đến quảng trường Đông Huyền nhặt một vài tờ rơi, nhưng tôi không phân biệt được ở đâu tốt ở đâu không. Do thấy ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’ gần nhà nhất nên đến đó học.”
Giọng Vu Hiếu Thành càng nói càng nhỏ, dường như không có sức lực, Minh Thứ nhắc nhở: “Nói to lên nào.”
“A? Ừm.” Vu Hiếu Thành lo lắng thẳng lưng: “Tôi chỉ có một khoảng thời gian nghỉ hè, nên muốn tìm giáo viên giỏi, nhạc cụ gì không quan trọng. Nhưng hiệu quả nhất định phải cao. Bọn họ lập tức giới thiệu Sa Xuân cho tôi, nói là giáo viên đàn tranh chuyên nghiệp, là người giỏi nhất ở ‘Kiêm Gia Bạch Lộ’."
Minh Thứ hỏi: “Bọn họ là ai?”
“Là ‘cô ấy’, không phải ‘bọn họ’, tôi quen nói thế.” Vu Hiếu Thành sửa lại nói: “Là người lễ tân kia.”
Minh Thứ nhớ lại, là cô lễ tân Ngũ Đồng ngốc bạch ngọt gặp được khi lần đầu đến Kiêm Gia Bạch Lộ.
“Đúng là Sa Xuân rất giỏi, sau khi cô ta biết được tôi là học sinh trường trọng điểm số 9, đã hỏi tôi rất nhiều chuyện liên quan đến học hành.” Vu Hiếu Thành nói: “Lúc ấy tôi không biết ý định của cô ta, nên cô ta hỏi gì thì tôi đáp nấy.”
Minh Thứ nói: “Cho nên cô ta dần nhận ra rằng cậu cũng là người cực kỳ cố gắng.”
Vu Hiếu Thành gật đầu lia lịa: “Cô ta từng khuyên tôi nên tôi rất biết ơn. Nhưng sau khi biết được kết quả thi đại học, cô ta…”
Nói đến đây, Vu Hiếu Thành dường như rơi vào trạng thái hết sức đau đớn, mặt vùi vào lòng bàn tay, bằng mắt thường cũng thấy đôi vai đang run rẩy.
Viên cảnh sát ghi lời khai liếc nhìn Minh Thứ, Minh Thứ không lên tiếng.
“Điểm số của tôi không đậu được trường Khoa học Chính trị và Luật Bắc Kinh. Nếu tôi tình nguyện vào một trường có điểm thấp hơn tất nhiên là tôi có thể, nhưng tôi học lại vì muốn vào trường đó. Nếu học trường khác thì học lại còn ý nghĩa gì nữa.” Vu Hiếu Thành nói: “Tôi không cam tâm.”
Minh Thứ đã biết kết quả từ trước tự Vu Hiếu Thành cũng biết bản thân không đậu được Khoa học Chính trị và Luật Bắc Kinh, nhưng vẫn cố chấp điền nguyện vọng là nó và cuối cùng thi rớt.
“Đúng vào thời điểm đó, Sa Xuân đã truyền bá tư tưởng của cô ta cho cậu?” Minh Thứ hỏi: “Cậu còn nhớ rõ cuộc nói chuyện đó không?”
Phản ứng của Vu Hiếu Thành cũng không dứt khoát: “Đó là khoảng thời gian tinh thần của tôi sa sút nhất, một mặt tôi quyết định sẽ học lại, một mặt lại không biết nếu học lại vẫn rớt thì tôi nên làm gì đây. Sa Xuân, cô ta đã làm tôi bị đả kích nặng nề.”
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Ngôn Tình
- Tâm Cuồng
- Chương 61: Không ngừng (21)