Chương 58: Không ngừng (18)

Kiểu như trường trọng điểm số 9, không chỉ có đội ngũ giáo viên hùng hậu mà còn có trang thiết bị hiện đại.

Các trường tiểu học hay trung học lâu đời đều có chung một đặc điểm là xây trong thành phố. Mà ở thành phố lớn tấc đất tấc vàng, thành phố phát triển càng mạnh mẽ thì học sinh càng nhiều, cơ sở vật chất cũ kỹ không thể thỏa mãn được nhu cầu. Mà cũng không thể xây thêm tại chỗ, chỉ có thể xây thêm cơ sở mới ở xung quanh thành phố, học sinh cấp dưới thì học bên cơ sở phụ, trường học cũ thì để cho học sinh lớp 12, sinh viên năm 3, năm 4 và nghiên cứu sinh.

Nếu muốn so sánh trường mới trường cũ, tất nhiên trường mới sẽ có nhiều trang thiết bị vật chất tốt hơn. Nhưng cách đây ít năm trường trọng điểm số 9 tổ chức giải thi đấu bóng rổ cho học sinh trung học cả nước, mặc dù sân ở cơ sở mới có đủ chỗ, nhưng lại không có phong vị lịch sử như bên trường cũ. Cho nên ban giám hiệu nhà trường đã quyết định cải tạo trường cũ theo tiêu chuẩn của cơ sở mới, thi đấu vòng loại thì đánh ở cơ sở mới, trận chung kết thì thi đấu ở trường cũ.

Vì nhận được sự chiếu cố vinh hạnh này, cơ sở cũ của trường trọng điểm số 9 trở thành trường trung học có hệ thống an ninh hoàn thiện nhất thành phố Đông Nghiệp, bạn học sinh kia có đến trường hay không, khi nào thì ra khỏi trường, kiểm tra video giám sát là biết ngay.

Vu Hiếu Thành nói tối ngày 23 tháng 8 ở trong lớp tự học, nhưng Chu Nguyện và kỹ thuật viên khác đã lục tung video giám sát hôm đó. Biết được giữa trưa ngày 23 Vu Hiếu Thành đã rời khỏi khu lớp 12, sau đó rời khỏi trường từ cổng phụ phía Tây, rồi không còn thấy quay lại trường từ cổng nào cả. Mà cả ngày kế tiếp, cũng không thấy Vu Hiếu Thành xuất hiện.

Cận San, bạn ngồi cùng bàn với Vu Hiếu Thành nói, cô bé nhớ rất rõ ràng, hai ngày đó Vu Hiếu Thành không hề đến lớp tự học, nói xong thì đưa ra lịch sử tám chuyện với bạn học trên wechat: “Chính là khúc này, ngày 23 và 24. Bọn em đều rất sợ Vu Hiếu Thành, cảm thấy anh ta rất kỳ lạ. Mỗi ngày cho dù em có đến lớp sớm cỡ nào cũng đã thấy anh ta ở đó rồi, buổi tối cũng về trễ hơn em. Cho nên ngày hôm đó không thấy anh ta, em lập tức nhắn tin cho anh Sảng.”

Chu Nguyện lướt xem lịch sử tin nhắn mà Cận San nói, vô tình lướt quá tay nên nhìn thấy một bức ảnh xen giữa đoạn hội thoại.

Bức ảnh chụp không tính là rõ ràng, vì là chụp lén, trong tấm hình có một nam một nữ, nam sinh đưa lưng về phía ống kính, người nữ thì nghiêng nửa mặt, rất giống Sa Xuân.

Chu Nguyện nhạy bén lên: “Này là?”

“A!” Cận San thốt lên một tiếng: “Sao anh lại lướt xuống phía dưới thế?”

“Thật xin lỗi.” Chu Nguyện không trả lại điện thoại cho Cận San, nghiêm túc hỏi: “Tấm hình này ở đâu ra?”

Anh cảnh sát trước mặt trông cũng không lớn hơn mình bao nhiêu, hòa nhã lại có chút yếu nhược, cho nên Cận San mới đưa điện thoại cho đối phương xem, mà giờ Chu Nguyện đột nhiên kéo căng cơ mặt, cô bé giật nảy mình, úp mở nói: “Là, là anh Sảng chụp, bọn em tưởng chị này là bạn gái Vu Hiếu Thành.”

Người được gọi là “anh Sảng” thật ra là một nữ sinh, tên Tần Sảng, là ủy viên văn nghệ trong lớp.

Lớp 12 đã không còn cần ủy viên văn nghệ, ai nấy đều chú tâm vào việc học, các lớp âm nhạc hay mỹ thuật đều xóa bỏ hết, ủy viên văn nghệ liền thành cái chức vụ nhàn hạ.

Nhưng những học sinh trung học chuẩn bị thi đại học giống Tần Sảng và Cận Sang, Vu Hiếu Thành không giống nhau. Mục tiêu của cô bé là nghệ thuật cộng phân loại. Chỉ cần vượt qua tuyển chọn của một số trường cao đẳng và đại học nổi tiếng tuyển sinh nghệ thuật, trong kỳ thi tuyển sinh đại học vào năm tới chỉ cần thi đậu một bản tuyến*.

*Một bản tuyến: những học sinh nếu đậu một bản tuyến, thì khi điền nguyện vọng, chỉ có thể chọn vài trường đại học trọng điểm. Còn nếu không trúng tuyển, thì mới có thể điều nguyện vọng vào trường chính quy bình thường. (theo tài liệu mình đọc được trên mạng bằng tiếng Trung). Mình cũng không rõ quy cách thi đại học bên Trung lắm, nên có sai thì mong mấy bạn góp ý nhé.

Thế nên, mỗi ngày cứ vào giữa trưa và tối Tần Sảng đều tập múa ở tòa nghệ thuật, tầm ba tháng nữa cô bé sẽ đến thủ đô tham dự thi chuyên ngành.

Tòa nghệ thuật và khu lớp 12 cách nhau hơn nửa sân trường, lúc Chu Nguyện vội vã chạy đến tòa nghệ thuật, Tần Sảng đang tựa vào cái cột lau mồ hôi.

Cận San đã nói qua trong điện thoại cho Tần Sảng biết là đã xảy ra chuyện gì, Tần Sảng có tính cách rất cởi mở, thậm chí lúc thấy Chu Nguyện còn dí dỏm chào anh một cái.

“Em thấy bọn họ ở chỗ này, nên kích động trộm chụp mấy tấm, gửi cho Tiểu San chính là một tấm trong số đó, trong máy em còn mấy tấm nữa.” Tần Sảng đưa toàn bộ ảnh chụp Vu Hiếu Thành và Sa Xuân tìm được: “Chú cảnh sát, cháu sẽ không bị cho là xâm phạm đời tư người khác chứ?”

Đột nhiên bị gọi là “Chú cảnh sát”, tay Chu Nguyện run lên, xém chút làm rớt cái điện thoại.

Tần Sảng cười rộ: “Chú đúng là chẳng giống cảnh sát chút nào.”

Chu Nguyện cố gắng duy trì khí thế vốn có của cảnh sát: “Em có biết vì sao bọn họ lại xuất hiện ở đây không?”

Trên đường đến đây, Chu Nguyện đã quan sát một lượt. Tòa nghệ thuật nằm ở khu vực hẻo lánh của sân trường, bên cạnh là một rừng cây nhỏ, học sinh qua lại vô cùng ít ỏi, trong tòa nhà thì càng vắng vẻ, nói là nhà hoang cũng không ngoa.

“Em cũng không biết nữa, chỉ là cảm thấy kỳ lạ, nên mới chụp lén mấy tấm để tám với Tiểu San.” Tần Sảng nói: “Chỗ này bình thường ngoại trừ học sinh chuẩn bị thi chuyên ngành như bọn em, vốn sẽ không có ai đến cả. Anh cũng thấy phòng tập lớn như thế này, bình thường chỉ có mình em, sát vách có lớp khoa học tự nhiên của nam sinh. Không giấu gì anh chứ chỗ này ban đêm rất đáng sợ, nếu không phải vì ước mơ, em sẽ không đến đây đâu. Thật ra mới đầu em đã thấy Vu Hiếu Thành, lúc ấy làm em sợ muốn chết, em còn tưởng anh ta sẽ làm chuyện xấu, cả người u ám như thế kia…”

Tần Sảng nói được một nửa thì liếc nhìn Chu Nguyện: “Úi úi úi, không nên nói xấu bạn học. Em chỉ là cảm thấy lạ, ngày nào anh ta chả ở trên lớp làm bài, sao lại chạy đến chỗ này? Sau đó em mới thấy chị kia đến, hẳn là anh ta chờ chị kia.”

Chu Nguyện vội hỏi: “Em có nghe rõ cuộc trò chuyện của hai người họ không?”

Tần Sảng lắc đầu: “Em nghe không rõ, nhưng em cảm thấy bọn họ đang tranh cãi gì đó. Chị kia kéo quần áo Vu Hiếu Thành nhiều lần, vẻ mặt Vu Hiếu Thành rất khó coi. Em và Tiểu San đều cảm thấy bọn họ chắc chắn là người yêu, chẳng qua Vu Hiếu Thành thế mà lại có bạn gái, chuyện này đúng là khiến bọn em hết cả hồn.”

Thời gian chụp bức ảnh này là ngày 14 tháng 8, mười ngày trước khi Sa Xuân tử vong. Mà lúc này lớp 12 đã bắt đầu đi học, Vu Hiếu Thành không có lý do gì còn giữ liên lạc với Sa Xuân, nhất là kiểu liên lạc bí mật như thế.

Minh Thứ lập tức cử đội viên chạy việc bên ngoài đến tòa nghệ thuật trường trọng điểm số 9, Dịch Phi nói: “Xem ra hai bàn tay Sa Xuân, rất có thể được giấu ở đó.”