Chương 109: Vì thiện (1)

Kỳ nghỉ xả hơi nhanh chóng trôi qua, xen kẽ giữa đó là kỳ nghỉ lễ Quốc khánh. Do không có án mới chuyển đến tổ trọng án nên các thành viên dù đã quay lại làm việc nhưng vẫn khá nhàn rỗi.

Minh Thứ quyết định tập trung vào vụ án ở ngõ Y Tứ, nhưng manh mối gần như không có. Từ sau lần nhắc đến Trì Tiểu Mẫn, Hứa Ngâm bắt đầu giả vờ ngốc nghếch, lúc thì nói người nhìn thấy đúng là Trì Tiểu Mẫn, lúc thì lại lơ mơ bơ phờ, bảo không nhớ rõ diện mạo của người đó.

“Sao em cứ có cảm giác Hứa Ngâm đang lừa chúng ta?” Phương Viễn Hàng nói.

“Chúng ta không thể loại trừ khả năng này.” Hứa Ngâm là người đầu tiên mà Dịch Phi tiếp xúc. Mỗi lần nhắc đến cô bé này, Dịch Phi lại cảm thấy bứt rứt trong lòng, như tiếng đá, móng tay hay vật cứng cọ xát trên bảng đen: “Một đứa trẻ đam mê trò chơi tìm xác chết, thì làm ra chuyện đó cũng không mấy ngạc nhiên.”

Minh Thứ gọi Lâm Hiệu tới hỏi về tình hình gần đây của Hứa Ngâm.

“Vẫn thế.” Lâm Hiệu nói: “Hoặc là ở một mình trong phòng chơi xếp hình, hoặc là chạy sang đội đặc nhiệm chơi đùa.”

Minh Thứ hỏi: “Không có cách nào để khiến con bé mở lòng sao?”

Lâm Hiệu lắc đầu: “Xin lỗi.”

Bản thân Minh Thứ là một cảnh sát hình sự, tuy cũng có nghiên cứu về tâm lý tội phạm, nhưng nhìn chung vẫn đi theo con đường trinh sát truyền thống. Y coi trọng những manh mối vững chắc hơn tâm lý học mơ hồ, nên cũng không quá thất vọng trước sự bất lực của Lâm Hiệu.

Như Dịch Phi đã nói, Hứa Ngâm thực sự có thể chơi trò chơi với cảnh sát, nhưng Hứa Ngâm là một cô bé, vốn không có cách nào biết được Trì Tiểu Mẫn chính là người mà tổ trọng án đang tìm kiếm. Vậy thì, trong số rất nhiều người mất tích, tại sao cô bé lại chỉ vào ảnh của Trì Tiểu Mẫn mà nói là chị này?

Chỉ có thể là người mà cô bé nhìn thấy quả thực chính là Trì Tiểu Mẫn.

Minh Thứ suy nghĩ một lúc, nghe thấy Hình Mục và những người khác đang nhỏ giọng bàn tán gì đó.

Nếu các thành viên của tổ trọng án đang thảo luận về công việc, thì chắc chắn sẽ khí thế hừng hực, giọng nói to vang hơn cái nhà thi đấu. Thoạt nhìn cảnh này, có vẻ bọn họ không phải đang nói chuyện nghiêm túc.

Người bị bao vây ở giữa là Phương Viễn Hàng, Minh Thứ nhớ ra, đồ đệ của mình đã không bình thường từ lâu rồi, không lẽ đang tụ tập nói xấu mình?

Minh Thứ lặng lẽ bước tới và lắng nghe vài giây mới biết đám người này đang lên kế hoạch đi du lịch, là tranh thủ lúc không có án đến núi Kỳ Nguyệt du lịch mùa thu.

Mùa thu đang đến, núi Kỳ Nguyệt ở thị trấn Thủ Truyền, phía tây bắc thành phố Đông Nghiệp, đã trở thành thánh địa cho những chuyến đi chơi ngắn ngày vào mùa thu.

Minh Thứ đã ở Đông Nghiệp nhiều năm như vậy, trước đây chưa từng nghe đến núi Kỳ Nguyệt. Mãi đến năm ngoái khi tham gia huấn luyện ở đội đặc biệt, một hôm lướt vòng bạn bè, y mới biết đến nơi này qua ảnh du lịch mùa thu của Lục Nhạn Chu.

Núi Kỳ Nguyệt trước đây không gọi là núi Kỳ Nguyệt. Tên gốc của nó rất thô tục khiến người ta không muốn đến du lịch chút nào, gọi là núi Thối Cứt, không biết danh nhân nào đã lấy tên như vậy.

Thành phố Đông Nghiệp là một thành phố lớn phát triển, nhu cầu du lịch của người dân rất cao, mấy năm trước đây các ngọn núi và hồ nước xung quanh đã được khai thác gần hết. Tất cả đều được gọi là “lá phổi xanh của thành phố”, “cõi bồng lai bên bạn”, cứ đến cuối tuần và các kỳ nghỉ lễ ngắn hạn, lại bị những người thường ngày sống trong thành phố chiếm đóng.

Và núi Thối Cứt vì cái tên quá tục nên vẫn chưa được khai thác, trên núi cây cối tươi tốt và xanh tươi, còn có một ngôi chùa hầu như không hương khói, gọi là chùa Hải Kính. Không ai phát hiện ra vẻ đẹp của nó, cũng không ai quấy rầy vẻ đẹp của nó.

Cho đến mùa thu năm ngoái, một du khách phượt nổi tiếng acc có tick xanh từ nơi khác đến vô tình đi vào núi Thối Cứt. Quá sức kinh ngạc trước những cây ngân hạnh vàng rực rỡ trên núi, nên chụp một loạt ảnh phong cảnh lá vàng rực rỡ và ngôi chùa thanh tịnh, đăng lên Weibo.

Ảnh có cả cảnh ban ngày và cảnh ban đêm, cảnh ban ngày đẹp đến kinh ngạc, còn cảnh ban đêm chỉ có một tấm ảnh – trên bầu trời đêm quang đãng lơ lửng một vầng trăng sáng, một vị sư thầy đang chắp tay dưới gốc cây ngân hạnh, vẻ mặt bi thương.

Từ đó núi Thối Cứt có tên mới là núi Kỳ Nguyệt. Năm ngoái, rất nhiều du khách đổ xô đến đó đến ngắm cảnh mùa thu. Lục Nhạn Chu cũng là vào lúc đó ôm theo chiếc máy ảnh SLR mới mua của mình chạy đi, còn các anh em trong tổ trọng án do năm ngoái khi lá ngân hạnh vàng rực rỡ thì éo le gặp phải một vụ án lớn nên không thể tham gia náo nhiệt.

Chả trách năm nay đã ngo ngoe muốn hành động.

“Sư phụ, anh cũng đi luôn nhé.” Nhìn thấy Minh Thứ đi tới, Phương Viễn Hàng vội vàng nói: “Em đã kiểm tra rồi. Lá ngân hạnh dưới chân núi Kỳ Nguyệt mới bắt đầu chuyển sang màu vàng mấy ngày trước, chúng ta đi vào tuần này, du khách sẽ không quá nhiều đâu.”

Minh Thứ nói: “Mới vàng có gì đẹp, đợi đến cuối thu mới vừa tầm.”

Hình Mục lại nổi lên hứng thú phản bác lãnh đạo: “Nhưng chúng ta e rằng sẽ không đợi được đến cuối thu.”

Minh Thứ: “Hả?”

Hình Mục đổi chỗ, đứng sau Phương Viễn Hàng, lấy Phương Viễn Hàng làm lá chắn: “Nếu cứ đợi nữa, lá tuy đã vàng rực, nhưng án mạng cũng có thể đến.”

Phương Viễn Hàng và Tiêu Mãn gật đầu tán thành.

“Các cậu có thể đừng nói xui như vậy được không?” Minh Thứ cười: “Một ngày không có án, các cậu sống không nổi há?”

“Chúng tôi đây là có ý phòng ngừa trước.” Hình Mục vừa nói vừa quan sát Minh Thứ.

Minh Thứ không phải là kiểu lãnh đạo không thích tham gia hoạt động tập thể. Tuy rằng y thực sự không có hứng thú với núi Kỳ Nguyệt, kiểu thu hút đột ngột từ người nổi tiếng trên Internet. Nhưng ai cũng muốn đi nên y cũng đi theo: “Tuần này à? Đi trong ngày hay ở lại qua đêm?”

“Em muốn ở lại qua đêm.” Phương Viễn Hàng là người hăng hái nhất: “Trên núi chỉ có chùa Hải Kính là nơi có thể ở lại. Chúng ta đặt trước đi, biết đâu còn chỗ trống. Nếu không có cũng không sao, bây giờ chưa quá lạnh, mang theo lều trại là được.”

Minh Thứ kỳ thật không muốn qua đêm, ở nhà có Tiêu Ngộ An, cho nên ai thèm đi ngủ lều trại.

Nhưng mọi người đều có vẻ muốn ngủ qua đêm.

Minh Thứ chỉ đành nói: “Vậy thì ở lại một đêm.”

Khi mọi người chuẩn bị giải tán, Phương Viễn Hàng mới nói: “Sư phụ, hay là gọi cả Cục phó Tiêu cùng đi đi.”

Sắc mặt Hình Mục đột nhiên thay đổi.

Minh Thứ chỉ cần nhìn một cái là biết cậu ta đang nghĩ gì – một lãnh đạo chưa đủ? Còn phải gọi thêm một người nữa?

“Cục phó Tiêu à.” Minh Thứ nói: “Cục phó Tiêu là sếp lớn, gọi anh ấy tham gia vào hoạt động này, e rằng không tiện lắm.”

Hình Mục lặng lẽ gật đầu.

Phương Viễn Hàng thầm nghĩ: Hê! Nếu không có cơ hội, em sẽ tạo cơ hội cho anh. Có đệ tử nào lo lắng như em không? Con thỏ này ngay cả cỏ gần hang cũng ăn, giờ còn giả vờ diễn trò gì ní?

Minh Thứ đã đọc vị vô số người, nhưng lần này lại không thể nhìn ra sự thật từ ánh mắt của đồ đệ.

Phương Viễn Hàng nói thêm: “Hai vụ án chúng ta giải quyết gần đây đều có sự chỉ đạo của cục phó Tiêu. Cả nhóm chúng ta đi du lịch mùa thu mà không nói một tiếng với anh ấy, thì không ổn nhỉ?”

Minh Thứ tự nhủ trong lòng: Làm sao cậu biết tôi sẽ không nói gì với anh ấy? Tôi có thể đi đâu mà không một tiếng với ảnh chứ?

“Vậy tôi sẽ nói lại với anh ấy.” Minh Thứ nghiêm túc nói: “Nhưng anh ấy chắc sẽ không đi đâu.”

Hình Mục ở một bên thở phào nhẹ nhõm.

Buổi chiều, Minh Thứ lên lầu tìm Tiêu Ngộ An, tình cờ gặp Lương Trạo từ phòng phó cục trưởng đi ra.

“Tổ trưởng Lương.” Minh Thứ chủ động chào hỏi.

So với mấy lần gặp mặt trước, Lương Trạo tựa hồ tinh thần đã tốt hơn rất nhiều, vẻ hung ác tàn nhẫn trên mặt đã thay bằng nụ cười sáng sủa hẳn.

Lương Trạo gật đầu: “Đến tìm cục phó Tiêu à?”

Minh Thứ nói: “Trong tổ có việc muốn xin ý kiến cục phó Tiêu.”

“Vậy cậu vào đi.” Lương Trạo quay người nói: “Tôi còn có việc khác, tôi đi trước.”

Minh Thứ nhìn Lương Trạo đi khuất bóng phía cuối cầu thang, mới gõ cửa văn phòng.

Tiêu Ngộ An đang đọc tài liệu, nhìn thấy Minh Thứ, thuận miệng hỏi: “Làm sao?”

Minh Thứ gạt bỏ chuyện đi cắm trại ở núi Kỳ Nguyệt ra khỏi đầu, mở miệng là hỏi ngay: “Tổ trưởng Lương đến tìm anh có việc gì thế?”

“Anh ấy sắp được điều động đến chi cục Bắc Thành một thời gian.” Tiêu Ngộ An đặt tài liệu xuống, nói: “Nên ghé qua đây bàn giao một số công việc.”

“Phân cục á?” Minh Thứ cảm thấy khá bất ngờ, một là trước đây không hề có tin tức phong phanh gì, hai là Lương Trạo sao có thể bằng lòng về lại phân cục.

Tiêu Ngộ An nói: “Tháng 12 này, Bắc Thành tổ chức Hội chợ triển lãm điện tử quốc tế, áp lực an ninh rất lớn. Tổ trưởng Lương chủ động nộp đơn xin điều động sang bên đó hỗ trợ tạm thời.”

Minh Thứ vẫn có chút kinh ngạc: “Đây không phải là phong cách của tổ trưởng Lương.”

“Có lẽ tổ trưởng Lương cũng đang muốn thay đổi bản thân.” Tiêu Ngộ An nói: “Nhìn ra được là anh ấy còn muốn tiến xa hơn nữa.”

Minh Thứ cảm thấy việc thay đổi nhân sự cấp trên không liên quan gì đến mình nên đã đề cập đến chuyến đi chơi mùa thu với Tiêu Ngộ An.

Đúng như dự đoán, Tiêu Ngộ An nói: “Tụi em cứ đi đi, có anh ở đó, tụi em không chơi được hết mình đâu.”

Minh Thứ đã qua cái tuổi phải dính sát bên Tiêu Ngộ An từng giờ từng phút, nên cũng không thất vọng, cười nói: “Bỗng dưng em lại thấy hơi có lỗi.”

Tiêu Ngộ An nói: “Bởi vì em bỏ anh ở nhà một mình à?”

Minh Thứ nhiệt tình vung tay lên: “Bởi vì em để một người đàn ông ở độ tuổi sung mãn, lẻ loi hiu quạnh, phòng không gối chiếc!”

Tiêu Ngộ An cười nói: “Sao lúc đó em không làm diễn viên hài nhỉ?”

“Làm diễn viên hài, anh phải diễn cho cả nước coi.” Minh Thứ giải thích một cách chính đáng: “Em làm cảnh sát, rảnh rỗi chỉ diễn cho một mình anh xem thôi. Thế nào?”

Tiêu Ngộ An nói: “Thế nào là sao?”

Minh Thứ hỏi: “Anh có cảm thấy mình thật sự nhặt được bảo bối không?”

“Đúng, đúng.” Tiêu Ngộ An nuông chiều nói: “Anh nhặt được một bảo bối, không chỉ biết phá án, còn biết diễn hài nữa.”

Phương Viễn Hàng theo dõi một tài khoản weibo chuyên đăng tải thông tin du lịch ngắn ngày quanh thành phố Đông Nghiệp. Mỗi ngày, cậu đều lướt xem ảnh của họ để quan sát lá bạch quả trên núi Kỳ Nguyệt đã chuyển sang màu vàng đến mức nào. Do không có đợt rét đậm kéo dài, nên mức độ chuyển màu của lá không được như ước vọng.

Núi Kỳ Nguyệt chỉ thu hút du khách mỗi năm trong khoảng một tháng khi lá ngả vàng. Mùa đông quá lạnh, mùa xuân và mùa hè không có gì đặc sắc, cộng thêm giao thông không thuận tiện, nên số lượng người đi leo núi và thưởng ngoạn rất thưa thớt.

“Đã bảo cậu đợi mười ngày nửa tháng rồi mà, cậu cứ không chịu tin!” Triệu Tư Nhạn mặc một bộ đồ thể thao màu trắng tinh khôi, thậm chí cả giày trên chân cũng màu trắng, trước ngực đeo một chiếc máy ảnh Nikon DSLR, vừa cố gắng leo lên núi vừa phàn nàn: “Cậu tự nhìn xem, chuyến đi này có phải là đi uổng phí không?”

“Sao lại uổng phí?” Lữ Thần đi theo sau, mặc một bộ đồ thể thao màu đỏ tươi và giày thể thao màu đen: “Suốt ngày chỉ quanh quẩn trong trường học, cậu không thấy bí bách à. Lâu rồi không ra ngoài hít thở không khí trong lành. Không khí ở đây tốt thế này, cho dù không nhìn thấy nhiều lá vàng, hít thở không khí trong lành cũng tốt mà. Hơn nữa, chúng ta mới leo đến đâu chứ, thậm chí còn chưa đến nửa sườn núi, đương nhiên lá chưa chuyển màu vàng rồi. Mình không tin lá trên đỉnh núi cũng không vàng.”

Triệu Tư Nhạn dừng bước, tức giận quay đầu: “Trời ơi, cậu bảo mình leo lêи đỉиɦ núi à? Cậu còn là người không vậy?”

“Đi thôi, đi thôi!” Lữ Thần mỉm cười chạy nhanh vài bước, đẩy Triệu Tư Nhạn tiến lên: “Đừng cằn nhằn nữa, cậu mặc đồ thể thao, mang giày thể thao, không phải là muốn đi bộ đường dài ư! Nghe mình đi, cứ leo lên là được rồi!”

Núi Kỳ Nguyệt không có bộ phận quản lý chính thức, chỉ vào những ngày đông khách nhất, chính quyền thị trấn mới cử người lên núi giữ trật tự.

Mà bây giờ còn lâu mới đến lúc đông khách nhất.

Hai cô nữ sinh vì để chụp được ảnh lá ngân hạnh đẹp, không ngừng động viên nhau leo núi, khi đi qua chùa Hải Kính ở lưng chừng núi, Lữ Thần đề nghị vào nghỉ chân, sau đó hỏi thăm tình hình trên đỉnh núi từ mấy vị sư.

“Tốt nhất là không nên đi lên nữa.” Vị sư trẻ tuổi nói: “Lá ngân hạnh trên đỉnh núi hẳn đã vàng úa, nhưng rất ít người lên đó, không có đường đi, với cả bây giờ đã không còn sớm nữa, đợi khi lên đến đỉnh, trời chắc chắn đã tối, hai cô gái các cô khẳng định không an toàn đâu.”

“Không sao!” Lữ Thần nói: “Chúng em đều là nữ anh hùng!”

Hai người nhất quyết lêи đỉиɦ núi, sư thầy cũng không còn cách nào, đành dặn dò họ chú ý an toàn.

Khoảng hơn 7 giờ tối, trời đã tối đen.

Trên núi không giống như trong thành phố, sau khi mặt trời lặn vẫn còn có ánh sáng khác. Khi trời tối trên núi Kỳ Nguyệt đúng nghĩa tối đen như mực.

Triệu Tư Nhạn bắt đầu sợ hãi: “Hay là mình quay lại đi, lạnh quá.”

Lữ Thần cũng không còn dũng cảm như lúc đi, nắm tay Triệu Tư Nhạn đi xuống núi.

Leo núi dễ hơn xuống núi, khi leo lên chỉ tốn chút sức, bây giờ thì trời tối đen như mực, vốn là không thể nào tìm thấy đường đi.

Điều khiến người ta lo lắng nhất là điện thoại đã chuyển sang trạng thái “không có tín hiệu”.

Triệu Tư Nhạn trượt chân ngã dúi dụi. Bộ đồ thể thao trắng như tuyết của cô dính đầy bùn rêu.

“Mình sợ…” cô ấy bắt đầu khóc: “Phải làm sao bây giờ?”

“Cậu ở đây đợi đi, mình xuống xem chỗ nào có thể đi được.” Lữ Thần cầm một cành cây thô ráp nhặt được: “Đừng hoảng hốt, chúng ta đã lên được, nhất định cũng sẽ xuống được.”

Triệu Tư Nhạn càng khóc lớn hơn: “Cậu đừng đi!”

“Nếu mình không xuống thăm dò đường, đêm nay cả hai chúng ta đừng hòng xuống núi!” Lữ Thần nói: “Mình sẽ không đi quá xa đâu, tìm được một đoạn đường sẽ quay lại đón cậu, rồi lại đi tìm đoạn tiếp theo.”

Cho dù Triệu Tư Nhan không đồng ý cũng chỉ đành đồng ý.

Lữ Thần mỉm cười với cô dưới ánh trăng, còn giả vờ thản nhiên nói: “Chúng ta đều bị cái acc tick xanh đó lừa rồi. Cây ngân hạnh dưới ánh trăng không đẹp chút nào, nhìn không thấy gì, không biết khi chụp ảnh hắn ta đã thêm bao nhiêu ánh sáng, không tin tưởng được acc tick xanh nữa rồi!”

Triệu Tư Nhạn lo lắng nói: “Cậu tìm được đường thì nhanh quay lại nhé!”

Lữ Thần nói: “Biết rồi, biết rồi.”

Triệu Tư Nhạn nhìn Lữ Thần đi xa, bóng người dần dần mờ đi, nỗi sợ hãi trong lòng càng lúc càng mãnh liệt.

“Thần Thần?” Cô từ đứng dậy từ trên mặt đất, thử dò dẫm bước vào bóng tối: “Thần Thần, cậu đang ở đâu?”

Lữ Thần không trả lời, cũng không có tiếng ai bước trên mặt đất.

Tim Triệu Tư Nhạn đập thình thịch, giọng nói cũng run run theo: “Thần Thần! Trả lời mình đi!”