Ngay khi cánh cửa mở ra, một người đàn ông đẹp trai đã nói “yo” với vẻ mặt khoa trương.
Minh Thứ lục trong tủ giày tìm ra một đôi dép đi trong nhà ném về phía người đàn ông: “Yo cái gì? Vào thì đóng cửa lại.”
Người đàn ông cười tít mắt bước vào, nói: “Cậu em, ra đón khách mà cũng không chịu thay đồ rửa mặt, lôi thôi lếch thếch ra ngoài. Nhìn cậu xem, tóc tai dựng ngược, quần áo cũng không chỉnh tề, thật là thiếu tôn trọng khách khứa…”
“Anh đang nói nhảm gì vậy?” Minh Thứ bỏ mặc người đàn ông trong phòng khách, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt: “Có ai như anh mà sáng sớm đến nhà người ta làm khách không? Tự coi mình là khách sao? Thấy anh nhàn rỗi như vậy, hẳn là vì vấn đề tác phong nên bị loại khỏi đội chống ma túy rồi nhỉ?”
“Mẹ kiếp.” Người đàn ông thản nhiên ngồi xuống ghế sô pha, vẫn mỉm cười, đặt túi đồ ăn mang theo lên bàn trà: “Tiêu Ngộ An đã đi làm được mấy tiếng rồi, mà cậu vẫn còn ngủ nướng? Chẳng lẽ trong căn nhà này có múi giờ khác à? Anh đây tốt bụng mang cơm tình yêu “hiệu anh trai”, vậy mà cậu lại nguyền rủa anh bị đuổi việc. Cậu em trai này, đúng là Bạch Nhãn Lang không thể nuôi nấng được.”
*Bạch nhãn lang: (白眼狼) là một thành ngữ Trung Quốc có nghĩa đen là “sói mắt trắng”. Đây là một thuật ngữ miệt thị được sử dụng để mô tả một người vô ơn, bất trung và thậm chí thù địch với những người đã đối xử tốt với họ hoặc giúp đỡ họ.
Minh Thứ thò nửa người ra khỏi nhà vệ sinh, tay cầm bàn chải điện đánh răng: “Anh gọi điện cho anh của em hả?”
“Nếu không, làm sao anh biết cậu, con sói mắt trắng này còn chưa dậy, còn chưa ăn sáng?” Người đàn ông lần lượt lấy ra cháo cá lóc, bánh bao, bánh hấp ra: “Săp nguội rồi, mau rửa mặt rồi ra ăn.”
Khi bước ra khỏi nhà vệ sinh, tóc của Minh Thứ hơi ướt, có thể thấy được là đã vuốt nước, nhưng phần tóc dựng ngược trước đây vẫn dựng ngược, trông rất buồn cười.
Người đàn ông bật cười toe toét.
“Một ngày có nhiều chuyện buồn cười đến vậy sao? Đã lớn tuổi rồi, còn là đội trưởng, sao anh không học theo hai anh trai của mình, sống chín chắn giùm chút?” Minh Thứ tối qua ăn tôm hùm, dạ dày hơi khó chịu, không muốn ăn bánh bao, y liền gắp một miếng bánh hấp nhạt nhẽo nói: “Lúc anh nói chuyện với các thành viên mới trong đội, anh cũng nói chuyện một cách cợt nhả như vậy sao?”
“Đây phải gọi là anh lạc quan, phóng khoáng và cởi mở.” Người đàn ông nói.
“Tôi chỉ thấy anh vô tâm, vô cảm, da mặt dày.” Minh Thứ nói: “Đừng hòng cãi lại, đây không phải là lời tôi nói, mà là anh trai ruột của anh nói, muốn đánh muốn mắng thì anh cứ đi tìm anh ấy.”
Nghe đến từ “anh ruột”, người đàn ông bỗng thở dài.
Minh Thứ ngước mắt lên nói: “Ôi chao, đội trưởng Tiêu vô tâm, vô cảm, da mặt dày có tâm sự sao?”
Người đàn ông lần này không phản bác.
Minh Thứ cắn một miếng bánh hấp, nói: “Nói đi để tôi vui lên xem nào.”
“Có mâu thuẫn gia đình.” Người đàn ông nói.
Minh Thứ nghe ra có gì đó không ổn liền hỏi: “Có liên quan đến anh Mục Đình à? Chuyện gì thế?”
“Còn chuyện gì nữa.” Người đàn ông nói: “Anh trai tôi lại quay trở lại lực lượng đặc biệt, cậu biết chuyện này mà.”
Minh Thứ đặt đũa xuống.
Người đàn ông nói: “Cậu cứ ăn tiếp đi.”
“Lần trước anh ấy suýt mất mạng, dưỡng mấy năm, vất vả lắm anh ấy mới bình phục lại.” Minh Thứ nói: “Nếu anh ấy quay lại lực lượng đặc biệt chỉ để huấn luyện tân binh thì cũng chẳng sao cả.”
“Anh ấy sắp đi chấp hành nhiệm vụ ở nước ngoài.” Người đàn ông lắc đầu: “Anh và Tiêu Ngộ An trái lại có thể hiểu được, nhưng ông cụ thì không thể chấp nhận được.”
Minh Thứ im lặng một lúc: “Tôi hiểu ông cụ mà.”
Ánh mắt người đàn ông hơi thay đổi.
Minh Thứ nói: “Ông cụ chỉ có hai người con trai là anh và anh Mục Đình, anh là cảnh sát đặc nhiệm chống ma túy, anh Mục Đình là lính đặc nhiệm. Cả hai anh đều quá nguy hiểm. Anh Mục Đình lần trước đã nằm lâu như vậy, bây giờ vừa hồi phục lại đã về đội đặc biệt chấp hành nhiệm vụ, đổi lại là tôi cũng không thể chấp nhận được.”
Người đàn ông ngẩn ra, cười nói: “Này, sói mắt trắng bắt đầu biết quan tâm rồi à.”
Minh Thứ liếc anh ta một cái: “Tôi không nói đùa với anh đâu.”
Người tới không ai khác chính là Tiêu Cẩm Trình, người anh em thân thiết từ nhỏ của Minh Thứ, em họ của Tiêu Ngộ An.
Trong số những cậu bé nhà họ Tiêu, Tiêu Cẩm Trình và Minh Thứ là hai người có độ tuổi xấp xỉ nhất. Tiêu Ngộ An và anh họ của Tiêu Ngộ An, Tiêu Mục Đình, đều hơn Minh Thứ sáu tuổi. Chuyện gì cũng đều nhường nhịn Minh Thứ, chỉ có Tiêu Cẩm Trình mới tranh giành đồ với Minh Thứ, tố cáo lẫn nhau. Tiêu Cẩm Trình là bá vương nhà họ Tiêu, Minh Thứ lúc bé tí thường bị anh ta trêu chọc, lớn lên một chút có khả năng chống trả, hễ Tiêu Ngộ An không có mặt, hai đứa nhỏ sẽ đánh nhau.
Những hiềm khích lúc nhỏ đã trở nên mơ hồ, không rõ ràng, cũng không còn quan trọng nữa. Minh Thứ trở thành cảnh sát hình sự, còn Tiêu Cẩm Trình thì trở thành cảnh sát đặc nhiệm chống ma túy. Bình thường cũng hiếm khi gặp nhau, nhưng hễ gặp là phải chí chóe vài câu. Nhìn thì như oan gia, nhưng tình cảm rất khăng khít. Minh Thứ ở nhà họ Minh không có anh chị em ruột, anh em họ của Tiêu Ngộ An đều là anh cả và anh hai của y.
Minh Thứ đang ăn bữa sáng được nửa đường thì chợt đoán ra mục đích đến thăm của Tiêu Cẩm Trình.
“Sao cậu nhìn chằm chằm tôi làm gì?” Tiêu Cẩm Trình cố ý xoa xoa cánh tay: “Bạch nhãn lang nhìn người ta, sợ quá.”
Minh Thứ hỏi: “Anh cũng sắp đi làm nhiệm vụ à?”
Tiêu Cẩm Trình cười nói: “Cậu có thể đừng nghiêm túc như vậy được không?”
“Tôi chỉ đang thắc mắc tại sao anh lại đột nhiên chạy đến đây.” Minh Thứ lấy khăn giấy lau tay: “Anh Mục Đình sẽ quay lại lực lượng đặc biệt và sắp ra nước ngoài. Mà anh cũng sắp đi thực hiện một nhiệm vụ rất nguy hiểm. Anh lo lắng cho bản thân sẽ gặp chuyện không may, nên đến đây dặn dò tôi và Tiêu Ngộ An trước, để chúng tôi chăm sóc ông cụ, phải không?”
“Mẹ kiếp.” Tiêu Cẩm Trình bất đắc dĩ nhíu mày: “Em trai thông minh quá cũng không tốt.”
Minh Thứ nhét bữa sáng còn dang dở vào túi, đứng dậy đi vứt.
Tiêu Cẩm Trình thu lại giọng điệu đùa cợt, nói: “Tôi là cảnh sát chống ma túy, anh trai tôi là lính đặc chủng. Nếu bọn tôi đã chọn con đường này, tương lai sẽ phải đối mặt với những gì, đó là mệnh của bọn tôi, cũng là mệnh của ông cụ.”
Minh Thứ quay lưng lại với Tiêu Cẩm Trình, một lúc sau mới nói: “Tôi biết. Tôi cũng là cảnh sát.”
Tiêu Cẩm Trình mỉm cười: “Biết vậy là tốt rồi, không uổng phí bọn tôi cưng chiều em từ nhỏ.”
Minh Thứ quay người lại, mắng: “Cưng chiều cái gì! Ngay cả đậu phộng cũng muốn tranh với tôi!”
Tiêu Cẩm Trình bối rối: “Sao lại lôi đậu phộng vào đây rồi?”
Minh Thứ không buồn giải thích rằng đó là vì y và Tiêu Ngộ An mới ăn đậu phộng rang muối tối qua.
Tiêu Cẩm Trình chỉ ở thành phố Đông Nghiệp có một ngày, buổi tối gặp Tiêu Ngộ An liền rời đi rất oai phong. Những người khác đều đi xe, anh ta lại có trực thăng đến đón.
Khi Tiêu Ngộ An và Tiêu Cẩm Trình đang nói chuyện, Minh Thứ cố ý đi ra xa, không có ý định nghe lỏm xem họ nói gì. Âm thanh trực thăng cất cánh vang lên sau lưng, Minh Thứ mới quay người lại, thấy Tiêu Ngộ An đang đi về phía mình.
Thành phố về đêm náo nhiệt mà yên bình, trên đường phố tràn ngập những cung bậc cảm xúc bình dị của cuộc sống.
Minh Thứ nói: “Lúc trước khi anh ở đội đặc biệt, em thỉnh thoảng không liên lạc được với anh, em lo lắng vô cùng, sợ anh gặp chuyện gì đó.”
Tiêu Ngộ An siết chặt tay y, nói: “Không sao rồi mà.”
Minh Thứ gật đầu: “Ừm.”
Hai người đi dạo trên phố một cách vô định, Minh Thứ nói: “Anh ơi, anh tặng em một món quà nhé.”
“Hả?” Tiêu Ngộ An nói: “Muốn quà gì?”
Minh Thứ cười: “Sao anh không hỏi tại sao em lại đòi quà anh?”
“Không cần hỏi.” Tiêu Ngộ An nói: “Em muốn cái gì anh đều cho em.”
Tai Minh Thứ dần nóng lên, trong mắt lấp lánh ánh đèn đường.
Thực ra y chẳng nghĩ ra muốn quà gì, nhà thì cái gì cũng có, từ nhỏ đến lớn y chưa từng thiếu thốn về vật chất.
Chỉ là ngẫu hứng muốn một món quà từ Tiêu Ngộ An, bỗng dưng y buột miệng nói vậy thôi. Quà gì không quan trọng, chỉ cần là của Tiêu Ngộ An tặng, cho dù chỉ là chiếc kẹo đậu phụ khô bán ven đường cũng được.
Gần đó có một trung tâm thương mại, Tiêu Ngộ An nói: “Vào xem xem.”
Vào một buổi tối trong tuần, trong trung tâm thương mại không có nhiều người mua sắm lắm, Minh Thứ cuối cùng đã chọn được một chiếc áo khoác mùa đông vừa mới ra mắt, Tiêu Ngộ An đưa cho y một chiếc cà vạt.
Đêm xuống, chiếc cà vạt này lại được buộc quanh chiếc cổ trần của Minh Thứ.