Chương 107

Đoạn 3, đường Long Thành tấp nập xe cộ qua lại, bóng hai người nhanh chóng chìm vào dòng người.

Ngay sau khi họ rời “Tôm Bảo Bảo”, một vị khách ở bàn trên tầng hai đột nhiên cãi vã với nhân viên phục vụ, lý do là món tôm hùm đất đã gọi mãi không thấy mang ra, đợi hơn một tiếng mới được dọn lên, nhưng lại có hai con không được mổ lưng.

“Thực xin lỗi.” Người phục vụ liên tục xin lỗi: “Tôi sẽ đền cho quý khách hai con ngay.”

“Tôi có thiếu hai con tôm này của anh không?” Khách hàng đứng phắt dậy, càng nói càng tức giận: “Anh nói vậy, như thể tôi đang vòi vĩnh hai con tôm hùm đất vậy. Tôi đến quán này ăn cũng nhiều lần rồi, năm nào cũng đến, trước đây quán rất đông khách, đợi một tiếng mới có món tôm hùm đất, tôi chịu. Hôm nay quán cũng bận ư? Sao vẫn phải đợi một tiếng? Cái gì mà rửa tôm, mổ tôm cẩn thận, lưng cũng không mổ, tôi không thể không nghi ngờ thái độ của các anh!”

Người phục vụ đã có chút không kiên nhẫn: “Đã nói là đền cho anh…”

“Thái độ của anh là sao đây?” Khách hàng càng tức giận hơn: “Thảo nào dạo này quán ế ẩm, không bằng bên cạnh! Kiếm đủ tiền rồi à, không coi khách hàng ra gì à? Được thôi, tôi sẽ xem các anh bị quán bên cạnh cạnh tranh khi nào thì sụp đổ!”

“Hai người đang tranh cãi gì vậy?” Một người phụ nữ trạc ngoài 40 tuổi chạy đến, kéo nhân viên phục vụ sang một bên, mặt mày cau có nhìn khách hàng: “Có gì bất bình thì nói cho tôi biết, có cần thiết phải làm ầm ĩ như vậy không?”

“Tôi ồn ào à?” Khách hàng nói: “Là quán các người bắt nạt khách trước thì cso!”

Người phụ nữ đó là Hoàng Hối, bà chủ của “Tôm Bảo Bảo”, tính tình nóng nảy, không chịu thua thiệt: “Mở miệng ra là có thể nói bừa bãi à? Chúng tôi ức hϊếp anh thế nào? Món ăn của anh có hai con tôm không mổ lưng, chúng tôi đã đồng ý làm thêm hai con cho anh. Hai con không vừa ý, vậy bốn con được không? Anh ở đây làm ầm ĩ, là nhất định muốn tôi miễn phí cho anh à?”

Khách hàng tức đến đỏ mặt tía tai, bỗng nhiên nhấc khăn trải bàn lên, “ầm ầm” một tiếng, tất cả các món ăn trên bàn hầu như chưa động đến đều rơi xuống đất.

Khung cảnh vô cùng hỗn loạn.

Khách ở bàn bên cạnh cũng đứng dậy, nhiều người lấy điện thoại ra chụp ảnh, quay phim.

Hoàng Hối không ngờ vị khách này nóng giận đến vậy, sau khi định thần lại liền vội vàng hét lên: “Báo cảnh sát! Báo cảnh sát đi!”

“Báo thì báo đi!” Vị khách quát lên: “Tôi còn sợ mấy người sao? Hôm nay tôi nói cho mấy người biết, các người chỉ là được tâng bốc lên thôi! Cô tưởng rằng món ăn quán mình ngon đến mức nào chứ? Không có những khách hàng cũ như chúng tôi, các người làm ăn được đến mức này sao?”

Cảnh sát không lâu sau đó đến, đưa khách, Hoàng Hối, cùng với vài nhân viên phục vụ về đồn.

Hoàng Hối ở đồn cảnh sát khóc lóc om sòm, nhất quyết đòi cảnh sát phân xử.

Xét ra sự việc, người ra tay trước là khách, người sai cũng là khách.

Nhưng làm nghề ăn uống, thường không thể lấy lý lẽ đúng sai để giải quyết vấn đề.

Vị khách cùng lắm thì đền bù thiệt hại cho “Tôm Bảo Bảo”, cũng chỉ khoảng hơn trăm tệ. Nhưng thiệt hại thực sự của “Tôm Bảo Bảo” không chỉ có hơn trăm tệ này.

Sau này khách hoàn toàn có thể lên mạng đăng bài, hoặc nói cho bạn bè, người thân, hàng xóm, đồng nghiệp biết, nói rằng “Tôm Bảo Bảo” ức hϊếp khách, còn vu khống trước.

Một đồn mười, mười đồn trăm, tiếng tăm của “Tôm Bảo Bảo” sẽ bị hủy hoại.

Hơn nữa lúc đó trên tầng hai còn có khá nhiều khách, ai cũng chụp ảnh. Khách hàng luôn dễ dàng đứng về phía khách hàng, hiếm khi có khách hàng nào đứng ở góc độ của chủ quán để suy nghĩ, rốt cuộc ai đúng ai sai trong chuyện này.

Cảnh sát đã cho hai bên hòa giải, nhưng vị khách không chịu xin lỗi, thái độ của Hoàng Hối lại dần mềm mỏng xuống.

Không còn cách nào khác, tình hình kinh doanh dạo gần đây của “Tôm Bảo Bảo” bị ảnh hưởng bởi quán lẩu cay bên cạnh, lượng khách ngày càng giảm. Món ăn của “Tôm Bảo Bảo” và quán lẩu cay có nhiều điểm trùng lặp, mọi người đã chán “Tôm Bảo Bảo”, đều sang bên cạnh thử món mới. Trước đây ai đến ăn ở Đoạn 3, đường Long Thành cũng chủ yếu đến vì “Tôm Bảo Bảo”, bây giờ ngày càng nhiều người đến vì quán lẩu cay.

Hoàng Hối trong khoảng thời gian này suy nghĩ lo âu, hôm nay đột nhiên bộc phát cũng có một phần nguyên nhân này.

Mười một giờ đêm, chồng của Hoàng Hối, ông chủ “Tôm Bảo Bảo” Tần Hùng đến, trước mặt khách mắng Hoàng Hối một trận. Khách hết giận, cộng thêm sự hòa giải của cảnh sát, gần đến mười hai giờ, hai bên hòa giải, lần lượt rời khỏi đồn cảnh sát.

Sau cuộc náo loạn vào ban đêm, quán “Tôm Bảo Bảo” chỉ còn lại vài bàn khách, lúc hai giờ sáng, bàn khách cuối cùng đã rời đi. Hoàng Hối im lặng cùng nhân viên dọn dẹp, trong khi Tần Hùng ngồi bên ngoài hút thuốc.

Quán lẩu cay bên cạnh vẫn náo nhiệt, có vẻ sẽ mở cửa đến bốn, năm giờ sáng.

Lúc này, một nhóm khách rời đi, một người đàn ông ngoài 30 tuổi tiễn họ ra ngoài cửa, cười và vẫy tay: “Lần sau lại đến nhé.”

Ánh mắt của Tần Hùng bỗng trở nên hung tợn, miệng lẩm bẩm: “Mẹ kiếp!”

Người đàn ông chính là chủ quán lẩu cay, họ Trình, là người ngoại tỉnh, da trắng nõn, trông không giống người biết nấu ăn, ai gặp cũng cười, như thể không phải bán đồ ăn, mà là khuôn mặt.

“Tiểu bạch kiểm!” Tần Hùng tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.

Sau khi tiễn khách, người đàn ông quay người lại, ánh mắt chạm phải ánh mắt của Tần Hùng.

Tần Hùng chưa kịp buông bỏ vẻ mặt tức tối, người đàn ông sửng sốt một lát, sau đó cong môi ra vẻ thân thiện, gật đầu với Tần Hùng.

Tần Hùng cũng chỉ đành gượng ép nở một nụ cười cứng nhắc.

Đợi đến khi người đàn ông quay trở lại quán, nụ cười của Tần Hùng lập tức biến mất không còn dấu vết.

Làm kinh doanh, khách hàng là tiền. Quán lẩu cay cướp khách của “Tôm Bảo Bảo” thì chẳng khác nào cướp tiền của nhà họ Tần.

Tục ngữ có câu, cắt đứt con đường tài chính của một người tương đương với việc gϊếŧ chết cha mẹ của người đó. Bây giờ, bản thân Tần Hùng mới cảm nhận được.

Trên thực tế, quán lẩu cay đó đã tồn tại từ lâu nhưng trước đó quán được điều hành bởi một gia đình khác, nó chỉ vừa được sang nhượng cho ông chủ họ Trình này hai tháng trước, Tần Hùng vốn không coi trọng việc này. Dù đối phương có giỏi đến đâu, dưới địa bàn của anh ta cũng không bao giờ có thể làm ăn được.

Nhờ lời truyền miệng của người dân và sự thổi phồng của giới truyền thông, “Tôm Bảo Bảo” từ lâu đã trở thành quán ăn nổi tiếng ở thành phố Đông Nghiệp. Tần Hùng là người địa phương, sinh ra và lớn lên ở quận Nam Thành, tự cho mình là bá vương trong ngành ăn uống ở đường Long Thành này, nhiều lần ngầm nói rằng nơi này là địa bàn của nhà họ Tần.

Không ngờ họ Trình mới tiếp quản quán lẩu cay được hai tháng mà đã đe dọa đến công việc kinh doanh của nhà mình.

Tần Hùng vừa tức giận vừa lo lắng, thấy mất khách hàng, nghĩ không ra biện pháp giải quyết nên đành trút giận lên vợ mình là Hoàng Hối.

Hoàng Hối không phải là loại phụ nữ không đánh trả khi bị mắng. Khi Tần Hùng muốn cãi nhau, cô cũng sẽ tiếp anh ta. Cửa hàng còn chưa đóng cửa, hai người đã ở tầng 1 cãi tay đôi. Mấy người phục vụ đều là họ hàng thân thích ở dưới quê của họ. Ở “Tôm Bảo Bảo” đã làm việc nhiều năm, mặc dù công việc kinh doanh sa sút., hiện tại tiền lương của họ vẫn chưa bị ảnh hưởng đến. Nhưng những năm trước thường đến cuối năm, Tần Hùng vẫn cho mọi người một phong bao lì xì lớn. Nhìn tình hình năm nay, cuối năm có thể không có lì xì nào để nhận, trong lòng mọi người đều có bực dọc và bất mãn, cuối cùng không ai khuyên can, mặc cho hai vợ chồng Tần, Hoàng ném thúng đυ.ng nia.

“Hai người có thấy buồn cười không?” Một cậu thanh niên gầy gò khoảng mười sáu, mười bảy tuổi đứng trước cửa hàng, vẻ mặt u ám: “Muốn cho người ta cười chê à?”

“Tiểu Tự, con đến đây làm gì?” Hoàng Hối lau nước mắt: “Đã mấy giờ rồi?”

Tần Tự là con trai của Tần Hùng và Hoàng Hối, nhà còn có một người chị gái hơn hai tuổi là Tần Khả. Nhờ vào việc kinh doanh bùng nổ trong những năm qua, gia đình họ Tần sống rất sung túc, Tần Tự là học sinh trung học, cả người trên dưới đều là khoác những thương hiệu nổi tiếng trong mắt những đứa trẻ cùng lứa tuổi.

“Con không đến thì hai người định cãi nhau đến sáng à? Cãi nhau đến mức ai cũng biết?” Tần Tự lạnh lùng thốt ra hai chữ: “Thật mất mặt.”

Tần Hùng lập tức lao tới, giơ tay phải lên: “Sao mày dám mắng ba mày hả?”

Tần Tự không né tránh: “Ba có bản lĩnh thì cứ đánh đi.”

Hoàng Hối vội vàng bảo vệ con trai mình ở phía sau, trừng mắt nhìn Tần Hùng như hổ cái: “Ông cút đi!”

Cái tát của Tần Hùng cuối cùng vẫn không hạ xuống, chỉ tức giận hét lên: “Không biết trời đất gì nữa rồi!”

Đúng lúc nhà họ Tần đang lum xùm beng thì Minh Thứ và Tiêu Ngộ An đã kịp hoàn thành bài tập về nhà mà họ đã bỏ bê từ lâu.

Khi trời gần sáng, bỗng nhiên một cơn mưa thu ập đến, gió thổi qua ô cửa sổ hé mở, thổi tung tấm rèm cửa dày cộp.

Minh Thứ ngủ rất say, toàn thân trần trụi, nửa khuôn mặt vùi trong chăn.

Y không có thói quen khỏa thân khi ngủ ở nhà, lúc ở nhà một mình thì cũng không hẳn là ăn mặc nghiêm túc, ít nhất sẽ mặc đồ lót. Nhưng mỗi lần trả bài với Tiêu Ngộ An, y lại không muốn mặc quần áo, chỉ muốn khỏa thân ngủ bên cạnh Tiêu Ngộ An. Tốt nhất khi tỉnh dậy, y thấy mình thϊếp đi trong vòng tay của Tiêu Ngộ An.

Tiêu Ngộ An nhẹ nhàng gỡ người đang quấn quýt trên người mình ra, không bật đèn mà mượn ánh sáng nhàn nhạt nhìn một lúc, sau đó nhẹ nhàng đứng dậy khỏi giường, đi đến bên cửa sổ, đóng cửa sổ lại.

Lúc trở lại giường, Tiêu Ngộ An định kéo chăn thì Minh Thứ như phát hiện ra nguồn nhiệt, mơ màng dựa lại gần.

Tiêu Ngộ An kéo chăn cho kín, ôm người vào lòng.

Minh Thứ còn không mở mắt: “Trời sáng rồi à?”

“Vẫn chưa.” Tiêu Ngộ An nói: “Ngủ thêm một lát nữa đi.”

“Ừ.” Minh Thứ mơ hồ đáp lại, rồi lại ngủ thϊếp đi.

Trước bình minh, màn đêm đặc biệt tối tăm, bóng người cao gầy in bóng đen thẫm trên nền nhà. Một đôi mắt mở ra, nhìn cảnh vật trước mặt với vẻ thương cảm, rồi nở một nụ cười có thể gọi là từ bi.

Buổi sáng, Tiêu Ngộ An thức dậy rất sớm, đang chuẩn bị đi chiên hai quả trứng, Minh Thứ đã ôm anh từ phía sau.

“Làm sao vậy?” Tiêu Ngộ An dịu dàng hỏi.

Minh Thứ đã vắt chéo chân treo lên người anh: “Đừng đi mà.”

Tiêu Ngộ An dỗ dành nói: “Anh làm bữa sáng cho em.”

Minh Thứ phồng má nói: “Không cần bữa sáng, em chỉ cần anh.”

Tiêu Ngộ An mỉm cười: “Em chắc chắn chứ?”

Minh Thứ đã bị ấn trở lại chăn, lơ mơ nói: “Chắc chắn rồi.”

Nửa tiếng sau, Tiêu Ngộ An vào phòng tắm tắm rửa, sau khi quay lại cúi người hôn lên trán Minh Thứ: “Không có thời gian làm bữa sáng cho em rồi.”

Minh Thứ trùm chăn lên đầu, giả vờ như học sinh chăm chỉ thức dậy sớm để làm bài tập không phải là mình.

Tiêu Ngộ An vỗ eo Minh Thứ qua lớp chăn, rồi đi đến Cục.

Những ngày mưa dầm dề dường như cực thích hợp để chui rúc trong chăn, Minh Thứ lắng nghe tiếng mưa rào rào bên ngoài, lăn qua lăn lại mãi không muốn dậy.

Khoảng 10 giờ sáng, chuông cửa reo.

Minh Thứ ngồi dậy, nhìn xem điện thoại, Tiêu Ngộ An không nhắn tin báo là đã đặt đồ ăn.

Nhà này là nhà riêng của Tiêu Ngộ An, rất ít người biết đến. Vậy ai lại đến vào giờ này?

Chuông cửa lại vang lên, Minh Thứ mặc quần áo, mở video, nhìn rõ người đến, vừa mở khóa vừa nói: “Chà, oan gia tìm đến cửa.”