Chương 105

Sau khi tạm biệt Chiêu Phàm, Minh Thứ một mình trở về, nhìn thấy những quán tôm hùm đất nhỏ ế ẩm ven đường, y chợt nhớ đến quán tôm hùm đất nổi tiếng nhất thành phố mà mình gặp phải khi xử lý vụ án.

Gọi là cái gì ấy nhỉ?

Tôm Đại Bảo? Tôm Tiểu Bảo?

Lúc đó y còn định cùng Tiêu Ngộ An đi trải nghiệm thú vui xếp hàng, nhưng giờ đã qua mùa ăn tôm hùm đất rồi, cũng không biết quán đó còn bán hay không.

Đi xem thử vậy, không có thì đổi quán khác.

Minh Thứ gọi cho Tiêu Ngộ An, lúc này anh vẫn đang ở văn phòng.

“Anh ơi, tan làm em đón anh nhé.” Minh Thứ nói: “Chúng ta đi ăn tôm hùm đất đi.”

Tiêu Ngộ An cười nói: “Không phải em mời Chiêu Phàm đi ăn chơi sao? Sao lại nhớ đến anh rồi?”

“Chiêu Phàm được gia đình của cậu ấy đón về rồi.” Khi Minh Thứ nói chuyện riêng tư với Tiêu Ngộ An, giọng điệu thỉnh thoảng có chút trẻ con: “Được cậu ấy khơi gợi, em cũng muốn đi đón người nhà của em.”

“Vậy em phải đợi một chút rồi.” Tiêu Ngộ An nói: “Chốc nữa có họp, họp xong chắc cũng phải bảy tám giờ.”

Minh Thứ nói: “Không sao, muộn đến đâu em cũng đợi, muộn đến đâu em cũng đón.”

Tuy nói vậy, nhưng Minh Thứ đợi mãi cũng đói, đành phải dừng xe ở chỗ cũ, xuống xe mua bánh kếp trứng.

Quán bánh kếp trứng gần cục công an này theo phong cách influencer, các quán bánh kếp trứng khác thường chỉ dựng tạm một sạp ven đường là bán luôn, gặp công an kiểm tra thì phải sẵn sàng chạy trốn. Quán này thì khác, họ không chỉ thuê riêng một mặt bằng, cung cấp bàn ghế mà còn tạo khu chụp ảnh cho influencer đến chụp, một không gian nhỏ xíu, đặt một chiếc xích đu bằng mây, bên cạnh là một cây hoa anh đào giả chói mắt.

Minh Thứ rất không thích ngồi trong một quán như thế này ăn bánh kếp nhân trứng, nhưng dạo này hay bị kiểm tra, các quán vỉa hè vi phạm đều không bán, chỉ có quán bánh kếp trứng “chính thức” này là vẫn mở cửa.

Có hai học sinh trung học đang cầm bánh trứng nướng ngồi trên xích đu chụp ảnh, Minh Thứ nhìn một lúc thấy hơi buồn cười, bèn không đi, nghĩ rằng dù sao Tiêu Ngộ An cũng không đến ngay được, chi bằng ở đây xem mấy đứa trẻ có thẩm mỹ kỳ lạ tạo dáng.

Bánh kếp nhân trứng được phục vụ nhanh chóng.

Đồ đựng bánh tráng trứng của quán Influencer đúng là khác bọt với các quán khác, các quán khác thường cho vào túi giấy, bên ngoài bọc thêm túi ni lông là xong. Ở đây, bánh tráng kếp trứng được đựng trong một chiếc giỏ tre tinh xảo, lót giấy ăn và có kèm theo dao nĩa.

Minh Thứ vừa cắn một miếng bánh tráng vừa lắc đầu “Ăn bánh tráng cuốn mà dùng dao nĩa, chẳng phải là “lột quần rồi xì hơi” sao? Nói vậy nhưng y vẫn cầm dao nĩa lên, cắt bánh một cách bài bản.

Ăn được một nửa, đứa trẻ chụp ảnh đã đi, xích đu không còn ai ngồi nữa.

Minh Thứ thích quan sát người khác, giờ đây không còn gì để quan sát nữa, y bỗng nhớ ra lần trước ăn bánh tráng cuốn, khi đó vẫn còn cùng Phương Viễn Hàng điều tra vụ án Sa Xuân.

Phương Viễn Hàng, thằng nhóc này, dạo này tiến bộ rất nhanh, nhưng có vẻ ngày càng không ổn. Dạo trước còn bảo muốn tâm sự… Minh Thứ nhìn đồng hồ, thấy còn sớm nên liền dứt khoát gọi điện cho Phương Viễn Hàng.

“Sư phụ!” Phương Viễn Hàng bắt máy rất nhanh, một tiếng ồn ào ập vào tai Minh Thứ.

Minh Thứ vội vàng đưa điện thoại ra xa: “Cậu ở đâu đấy, sao ồn thế?”

Phương Viễn Hàng nói lớn: “Đi chơi với bạn bè, em đang mua bánh kem Influencer!”

Lại là Influencer, thời buổi này bánh kem, bánh tráng cuốn gì cũng phải gắn mác Influencer mới đắt khách.

Minh Thứ bật cười: “Bánh kem Influence nào?”

“Ở phố Hạnh Hồng ạ.” Phương Viễn Hàng bỗng nhiên cảnh giác nói: “Ôi thôi chết! Sư phụ, không phải có án gì chứ? Em mới nghỉ chưa đầy một ngày!”

“Không có, cậu đừng tự dọa chính mình.” Minh Thứ suy nghĩ một chút, hỏi Phương Viễn Hàng muốn tâm sự chuyện gì lúc này cũng chẳng rõ ràng gì, bèn nói: “Thôi được rồi, cậu cứ vui chơi thoải mái, lần sau hẵng nói.”

Phương Viễn Hàng nói: “Đừng vậy chứ sư phụ, sư phụ nói vậy em bồn chồn quá!”

Cùng với giọng nói của Phương Viễn Hàng, còn có một thanh âm khác: “Có phải “anh chàng eo ngựa giống” không? Phải không, phải không, phải không!”

Minh Thứ nghe vậy liền đoán ra, người đi cùng Phương Viễn Hàng là cậu gay tên “Dư Đại Long” kia, nhìn cậu ta hệt con khỉ tràn đầy năng lượng, mà đến lúc quan trọng lại lanh lợi vô cùng.

Nhưng Phương Viễn Hàng, một gã trai thẳng chính hiệu, sao lại chơi chung với gay được? Lại còn đi chơi phố vào ngày đầu tiên nghỉ phép?

Mua bánh kem Influencer nổi tiếng trên Internet cũng là để đi cùng Dư Đại Long nhỉ?

Bản thân Phương Viễn Hàng không thể nào đi tham gia cái trò náo nhiệt này được.

Minh Thứ bắt đầu có hứng thú: “Cậu không phải bảo muốn tâm sự với tôi sao? Lại đây, tôi mời cậu ăn bánh tráng cuốn.”

Phương Viễn Hàng nói: “Lại là bánh nhân trứng?”

Dư Đại Long hét lên: “Nhanh đồng ý đi!”

Chưa đầy hai mươi phút, Phương Viễn Hàng và Dư Đại Long đã đến nơi.

Dư Đại Long vừa nhìn thấy Minh Thứ, hai mắt đã sáng rực lên như fan gặp thần tượng.

Minh Thứ gọi cho mỗi người một suất bánh tráng cuốn sang chảnh.

Cái gọi là “sang chảnh”, đơn giản là ngoài việc nhân bánh tráng cuốn nhiều hơn một chút, còn được tặng kèm ly trà sữa trân châu siêu to.

Phương Viễn Hàng thực sự muốn tâm sự với sư phụ của mình, tiện thể hỏi luôn sư mẫu là ai, nhưng giờ có Dư Đại Long ở đây, tuyệt đối không phải thời điểm thích hợp để tâm sự.

Vì vậy, cậu quyết định giữ im lặng, lấp liếʍ qua chuyện đã.

Dư Đại Long lại rất nhiệt tình, mỉm cười rạng rỡ, hào phóng giới thiệu bản thân: “Sư phụ, chào anh ạ, em tên Dư Đại Long, chúng ta đã từng gặp nhau ở Mậu Niên Thiên Thành, Lưu Mỹ là người mẫu em từng dẫn dắt trước đây.”

Minh Thứ bắt tay với Dư Đại Long, thầm nghĩ – Sư phụ? Đi theo Phương Viễn Hàng liền gọi mình là sư phụ?

Phương Viễn Hàng khẽ huých Vu Đại Long một cái.

Minh Thứ cười nói: “Hai cậu chơi với nhau khá hợp nhỉ.”

Dư Đại Long cười có vẻ ngốc nghếch: “Cửa hàng bánh kem ở phố Hạnh Hồng mới mở được nửa tháng, anh Phương hứa giúp em một việc mà chưa làm được, mua bánh kem để bù đắp.”

Phương Viễn Hàng thầm nghĩ, giờ cậu không phải vừa gặp được “anh chàng eo ngựa giống” của cậu rồi sao? Cái này mà còn gọi là hứa giúp mà chưa làm được?

Minh Thứ nói: “Ồ? Là việc gì thế?”

Lần này Dư Đại Long không nói gì, chỉ cười tít mắt.

Minh Thứ nhìn Phương Viễn Hàng, Phương Viễn Hàng cố tình nhìn đi chỗ khác.

Minh Thứ thấy kỳ lạ, Phương Viễn Hàng nhìn cũng không giống như bị bẻ cong, cậu ta và Dư Đại Long hẳn chỉ là bạn bè bình thường chơi với nhau thôi.

Vậy Phương Viễn Hàng đang lo lắng điều gì?

Đang suy nghĩ, điện thoại của Minh Thứ reo lên.

Là Tiêu Ngộ An gọi tới.

Có lẽ là họp xong rồi.

Minh Thứ nghe máy, vì có người ngoài ở đây nên đứng dậy đi ra cửa mới nói: “Anh.”

Tai Phương Viễn Hàng dựng đứng, đạo đức nghề nghiệp của một cảnh sát khiến cậu chuẩn bị ra tay.

Dư Đại Long cũng dựng tai lên, cùng Phương Viễn Hàng nín thở căng tai.

Tiêu Ngộ An hỏi: “Em đang ở đâu?”

Minh Thứ nói: “Mua bánh tráng cuốn, anh xong rồi à?”

“Được, anh tới tìm em.” Tiêu Ngộ An nói.

Minh Thứ nhìn vào quán, Phương Viễn Hàng và Dư Đại Long lập tức cặm cụi nhai bánh tráng cuốn.

“Em đến ngã tư Lam Trụ, anh đến đó em đón nhé.” Minh Thứ nói xong cúp điện thoại, quay lại quán lấy đồ của mình: “Anh đi trước nhé, hai đứa ăn đủ không? Không đủ anh gọi thêm gì đó cho.”

Uống một ngụm trà sữa, Phương Viễn Hàng nuốt một miếng bánh xuống: “Sư phụ, anh có hẹn à?”

Minh Thứ không đưa ra câu trả lời rõ ràng.

Dư Đại Long cầm lấy một hộp bánh được gói đẹp mắt: “Sư phụ, cái này em tặng anh!”

Minh Thứ nhướng mày: “Đây không phải là thứ hai đứa xếp hàng vất vả mới mua được sao? Cứ thế mà tặng anh à?”

Dư Đại Long nói: “Anh còn mời chúng em ăn bánh tráng cuốn cơ mà!”

Minh Thứ không có từ chối: “Vậy thì cảm ơn hai đứa nhé.”

Hai phút sau.

Phương Viễn Hàng nói: “Sao cậu nịnh hót thế? Ai nói không ăn được cái bánh này là sẽ khóc bù lu bù loa lên?”

Dư Đại Long đắc ý: “Thần tượng của tôi ăn thì cũng như tôi ăn!”

Phương Viễn Hàng nhanh tay gói nốt bánh tráng cuốn chưa ăn: “Đừng lề mề nữa, mau đi thôi!”

“Sao vội thế?” Dư Đại Long khó hiểu: “Tôi còn chưa ăn xong mà.”

“Vậy lát nữa nhớ theo tôi.” Phương Viễn Hàng nói: “Tôi đi trước.”

“Này, anh đi đâu vậy?” Dư Đại Long lao ra ngoài quán, lúc này Phương Viễn Hàng đã biệt tăm.

Đến ngã tư Lam Trụ, Minh Thứ đậu xe đợi Tiêu Ngộ An.

Khi Tiêu Ngộ An mở cửa ghế phụ, Phương Viễn Hàng ở xa liền ngây người.

Sư phụ của cậu gọi Cục phó Tiêu mà mình kính trọng là “anh”.

“Anh” này là “anh” nào?

Chắc không thể là “anh” ruột của anh ấy đúng không?

Xe đi rồi, Dư Đại Long mới đuổi đến, vỗ vai Phương Viễn Hàng đang đứng trơ ra như tượng đá: “Này, mới mấy phút không gặp sao đã ngốc ra vậy?”

Phương Viễn Hàng xoa xoa mặt, quay người, lặng lẽ nhìn Dư Đại Long.

Dư Đại Long lùi lại một bước: “Anh Phương, anh Phương sao vậy?”

Phương Viễn Hàng lắc đầu: “Tôi phát hiện một bí mật kinh hoàng.”

Dư Đại Long phấn khích: “Bí mật gì? Bí mật gì? Chúng ta có phải là anh em tốt không? Anh em tốt phải chia sẻ bí mật cho nhau!”

Phương Viễn Hàng nói: “Những người xuất sắc luôn dễ dàng kết bạn với những người xuất sắc.”

Một người lãnh đạo luôn dễ dàng kết bạn với một người lãnh đạo khác.

Dư Đại Long thất vọng: “A, đây là bí mật vớ vẩn gì?”

“Bánh của cậu không phải hết rồi sao?” Phương Viễn Hàng khoác vai Dư Đại Long, xoay người cậu ta lại: “Tôi đi cùng cậu đến phố Hạnh Hồng mua một cái khác.”



Minh Thứ lái xe về phía nam, Tiêu Ngộ An nói: “Mùa ăn tôm đã qua rồi, sao giờ mới thèm ăn?”

“Ăn gì không quan trọng.” Minh Thứ nói: “Quan trọng là ăn cùng ai.”

Tiêu Ngộ An cười nói: “Miệng lưỡi của em cũng ngọt như mía lùi ha.”

Lúc này, xe vừa đi từ đường chính rẽ vào một con hẻm nhỏ.

Minh Thứ nảy ra ý tưởng, trực tiếp đậu xe ở một bãi đỗ xe lộ thiên.

Nhìn thế nào cũng không giống như có quán tôm hùm đất ở đây, Tiêu Ngộ An nghiêng đầu, chưa kịp hỏi “Ở đây à?”, đã thấy Minh Thứ tháo dây an toàn.

Bạn trai nhỏ muốn làm gì, đã quá rõ ràng.

Minh Thứ nghiêng người tới, một tay chống lên ghế sau, một tay véo nhẹ cằm Tiêu Ngộ An, gần như áp sát vào môi Tiêu Ngộ An: “Nói hay thì có ích gì, quan trọng nhất chẳng phải là biết hôn sao?”

Tiêu Ngộ An mỉm cười ôm người vào lòng, để đôi môi ấy hôn xuống.