Chương 18

Tay hắn bảo vệ trên đầu ta, Tam công tử luôn dùng tư thế bảo vệ này, che chở người khác.

Nhưng ai sẽ bảo vệ hắn đây?

Ta tuyệt vọng lắc đầu, vừa khóc vừa cười:

"Tam công tử, lúc ngài rực rỡ chiếu sáng, bên cạnh có quá nhiều người, ta không chen vào nổi, hiện tại thì tốt rồi, không ai tranh giành với ta nữa..."

Tam công tử không có năng lực phản kháng sao? Hắn có.

Nhưng những người này đều là thường dân tay trói gà không chặt, hắn có thể làm gì đây?

Hắn áy náy với bọn họ, hắn chỉ có thể im lặng chịu đựng.

Ta sờ thấy một con d.a.o găm từ bên hông hắn.

Ta rút d.a.o găm ra, vùng ra khỏi lòng hắn, túm lấy người gần ta nhất, hung hăng dí d.a.o găm vào cổ người nọ, hét lớn với tất cả mọi người:

"Dừng tay, tất cả dừng tay cho ta, nếu không ta sẽ g i ế t hắn."

Ta nghĩ mình phát điên rồi.

Đoan Mộc Mẫn, đích nữ nhà họ Đoan Mộc đoan trang, hiền thục, đã phát điên rồi.

Ta trừng mắt nhìn bọn họ, tại sao, tại sao Tam công tử của ta lại phải chịu đựng những điều này.

Tại sao, tại sao, tại sao.

Được lắm, đã không nói lý lẽ, vậy thì cùng nhau không nói lý lẽ, cùng nhau phát điên đi.

Những người đó bị nữ nhân mà bọn họ cho là điên rồi dọa sợ.

Đám người ô hợp, nói giải tán là giải tán ngay.

Tam công tử giật lấy con d.a.o găm trong tay ta.

Giữa con phố hoang vắng, chật vật, hoảng sợ, hắn ôm chặt lấy ta.

Đó là cái ôm gần như khiến ta nghẹt thở.

"Nữ sư phụ, ta không sao..."

Ta nức nở trong vòng tay hắn: "Sao lại không sao chứ..."

"Có lẽ ban đầu là có sao, nhưng bây giờ, đều không sao rồi."

"Nữ sư phụ, không sao cả..."

_____________________________________

Chúng ta cần phải rửa sạch những thứ dơ bẩn trên người.

Chùa Mộng Ẩn có một suối nước nóng.

Một tấm bình phong bằng gỗ tử đàn ngăn cách ta và Tam công tử.

Ta ngâm mình trong nước, bên tai là tiếng nước chảy róc rách từ phía bên kia tấm bình phong.

Gỗ tử đàn bị nước b.ắ.n vào, đỏ đến mức khiến người ta thèm thuồng.

Bóng người mờ ảo, thấp thoáng, lay động trên tấm bình phong.

Ta chống cằm nhìn tấm bình phong, mí mắt đã khóc quá nhiều trở nên nặng trĩu.

Suối nước nóng xua tan mệt mỏi trên từng tấc da thịt.

Dần dần tĩnh lặng, tuyết rơi ngoài hiên xào xạc.

Ta ngủ rất say, mơ màng nghe thấy tiếng gọi khe khẽ, xa xăm.

Ta bịt tai, quay người lại, tiếp tục gục xuống thành bể ngủ, chỉ là có chút lạnh, nhưng mà rất buồn ngủ.