Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tam Công Tử

Chương 16

« Chương TrướcChương Tiếp »
Ca ca thấp giọng nói: "Mẫn Nhi, muội còn nhỏ, rồi sẽ qua thôi..."

"Ca ca, sẽ không qua đâu, vĩnh viễn sẽ không qua, muội biết mà..."

Nếu hắn rời đi, thế giới của ta, sẽ không còn ngày đêm. Là một thế giới hoang tàn. Là một thế giới tăm tối.

Ta đã phản bội lại lời nói ban đầu của mình.

Thời gian ở chung ngắn ngủi như vậy, ta đã thề son sắt, chuyện qua đi là thôi.

Ta đã phản bội lời hứa của mình.

Ta ôm lấy cánh tay, vùi mặt vào đó, tư thế này, giống như đang dựa vào vai Tam công tử.

Cuối cùng ca ca cũng mủi lòng, hắn đồng ý với ta, cho phép ta được ở lại bốn ngày cuối cùng.

...

Tam công tử nâng mặt ta lên quan sát: "Nữ sư phụ, sao mắt lại đỏ hoe thế kia?"

Ta nhún vai, gượng cười: "Bị gió thổi bay bụi vào mắt... Tam công tử, chúng ta xuống núi đi mua đồ, mua chút thịt, ta nấu cơm cho ngài ăn, được không?"

_______________________

Ta mặc cả với người bán thịt.

Rõ ràng Tam công tử chưa từng trải qua cảnh tượng như thế này.

Tay hắn đặt trên vai ta, ghé tai ta nói:

"Nữ sư phụ, có phải nàng hiểu lầm gì rồi không? Bổn công tử ta không đến nỗi nghèo như vậy..."

"Tam công tử, có tiền cũng không thể tiêu hoang phí, đây không phải vấn đề nghèo hay giàu, mà là cần kiệm trị gia..."

Hắn dừng một chút, nhìn ta chằm chằm, ánh mắt nóng bỏng:

"Như vậy sao... Vậy tiền của bổn công tử, sau này giao cho nàng..."

Không biết chỗ nào gõ trống khua chiêng, giọng nói của Tam công tử bị nhấn chìm trong tiếng ồn ào náo nhiệt của phố xá.

Ta vừa định hỏi hắn nói gì, người bán thịt lại ồn ào kêu lên:

"Được rồi được rồi, vị nương tử này, ta chịu thua ngươi rồi, vì chút tiền mà kì kèo với ta cả buổi."

Người bán thịt vừa chặt thịt vừa tán gẫu với Tam công tử:

"Vị công tử này, ngươi thật có phúc, cưới được một người vợ biết tính toán chi li như vậy... Ba đời ăn uống không lo."

Ta đỏ mặt, lí nhí: "Chúng ta không phải..."

Tam công tử đột nhiên đặt một thỏi bạc lên thớt: "Không cần thối..." Hắn xách lấy xâu thịt rồi kéo ta đi, không cho ta nói hết câu.

Ta chậm rãi đi theo sau hắn, có chút oán trách: "Tam công tử, ta vất vả lắm mới mặc cả được giá đó, ngài biết thỏi bạc của ngài có thể mua được bao nhiêu cân thịt không?"

Hắn dần dần đi chậm lại, quay đầu nhìn ta: "Ta biết."

Dừng một chút, hắn lại nở nụ cười giống như hồ ly, mê hoặc lòng người: "Bổn công tử vui nên thưởng cho hắn..."
« Chương TrướcChương Tiếp »