Chương 15

"Mẫn Nhi, đợi đến khi cầu phúc xong, muội cũng xong đời..."

Ca ca đều biết cả rồi.

Viên kẹo đang cầm trên tay rơi xuống đất, xoay tròn, vỡ vụn đầy thê lương.

Ta cúi người nhặt lên, ca ca giẫm lên một cái, viên kẹo vỡ tan.

Cùng với viên kẹo vỡ vụn, còn có vô số con bướm, những con bướm trong tim ta.

Ta ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn hắn: "Ca ca, tại sao?"

Ca ca ngồi xổm xuống, xoa đầu ta:

"Mẫn Nhi, mỗi người đều có số mệnh của riêng mình."

Nếu ca ca mắng ta, có lẽ ta sẽ không đau lòng như vậy. Có lẽ ta có thể nhân cơ hội làm loạn một phen.

Nhưng tại sao ca ca lại bình tĩnh như vậy, ta thậm chí còn không có cơ hội để bộc phát.

Ta ngây ngốc nhìn hắn, nước mắt lưng tròng:

"Ca ca, tại sao?"

Con chim hoàng yến bị nhốt trong l*иg, nghẹn ngào: "Tại sao? Tại sao muội không thể chỉ làm Đoan Mộc Mẫn? Muội không muốn gánh vác trách nhiệm của đích nữ, muội cũng không muốn làm hoàng hậu, muội không muốn, cái gì cũng không muốn."

Nước mắt mặn chát rơi vào trong miệng.

Ta tuyệt vọng nghẹn ngào, nắm lấy tay áo hắn hỏi:

"Tại sao, tại sao muội không thể gả cho người mình thích..."

Ca ca nhẹ nhàng ôm lấy ta: "Mẫn Nhi, không ai có thể ích kỷ sống cho riêng mình."

Không ai có thể ích kỷ sống cho riêng mình, mỗi người đều có con đường mà mình phải đi.

Thiếu nữ gia tộc quyền quý, sinh ra đã là một biểu tượng, là một loại biểu tượng của gia tộc, là một biểu tượng không có tình cảm, m.á.u lạnh.

Là xiềng xích đã được định sẵn, không thể trốn thoát.

Ta bất lực kêu lên:

"Ca ca, muội đều hiểu, muội cái gì cũng hiểu, nhưng muội lại không hiểu, cái gì cũng không hiểu, tại sao? Tại sao? Vinh quang gia tộc lạnh lẽo kia, thì có quan hệ gì với muội chứ? Muội là người, muội có m.á.u thịt, có trái tim đang đập, muội sẽ khóc, sẽ cười, muội không phải là tấm biển lạnh lẽo, dát vàng kia trong từ đường, muội muốn tự do, muội muốn tự do yêu đương... Muội muốn yêu Tam công tử..."

Ca ca vỗ vai ta, im lặng không nói...

"Ca ca, huynh có biết không? Muội thích hắn, rất thích rất thích..." Ta chỉ vào trái tim mình, cố gắng giải thích cho hắn cảm giác đó: "Hắn sống ở đây, mỗi ngày thức dậy, hắn giống như ánh bình minh cùng lúc ló dạng, cả thế giới đều ấm áp... Khi muội ngủ thϊếp đi, hắn lại biến thành ánh trăng không thuộc về ai, lặng lẽ ôm lấy muội, trong mơ đều là hắn, là ánh trăng..."