Chương 14

Ta lẳng lặng vùi mặt vào cổ hắn.

"Tam công tử, ta biết ngài không phải. Đã khuya rồi, chúng ta ngủ đi. Thuốc của ngài đâu, ta đi lấy cho ngài."

Ánh mắt hắn có chút mơ màng: "Thuốc..."

Giọng nói của hắn đầy vẻ u uất: "Nữ sư phụ, đêm nay, ta không uống thuốc nữa, ta muốn tiễn nàng."

Gió một chặng, tuyết một chặng.

Gió tuyết chùa Mộng Ẩn lạnh lẽo, dần dần trở nên dịu dàng.

Tam công tử cõng ta đi, trên mặt tuyết chỗ sâu chỗ nông...

Lưng hắn rất ấm, rất rắn chắc, đáng tin cậy.

Hai chân ta đung đưa dưới lớp áo choàng lông cáo đỏ rực, ở bên cạnh Tam công tử, Đoan Mộc Mẫn bỗng chốc trở thành một cô nương yếu đuối, không còn đoan trang, cũng chẳng còn phóng khoáng. Nhưng lại rất vui vẻ, vô số con bướm lấp lánh trong gió tuyết, lấp lánh tự do.

Lấp lánh đến tận đáy lòng ta.

Đèn lưu ly soi sáng từng chút từng chút một vùng tối tăm phía trước, đi qua rồi, ánh sáng kia lại từng chút từng chút lụi tàn.

Trở lại bóng tối, yên tĩnh.

"Nữ sư phụ, lạnh không?"

"Không."

"Đưa tay cho ta."

Ta ngoan ngoãn nghe lời, đưa tay cho hắn.

Hắn dùng một tay nắm lấy, đưa lên miệng, nhẹ nhàng hà hơi ấm, ngay sau đó, tay ta được đặt vào nơi nóng bỏng dưới cổ hắn. Lạnh lẽo, ấm áp, khẽ chạm vào nhau, giống như bị điện giật.

Gió tuyết bị nhiệt độ nóng bỏng xua đuổi đi xa.

Ta muốn rút tay về: "Tam công tử, như vậy thì ngài sẽ bị lạnh."

Hắn kiên quyết giữ c.h.ặ.t t.a.y ta: "Không lạnh..."

Hắn dừng một chút: "Nếu nữ sư phụ ôm chặt hơn một chút, sẽ càng không lạnh..."

Hắn đang cười, hắn vừa cười, những con bướm kia lại lấp lánh, những con bướm trong gió tuyết...

Tam công tử...

Ta đưa tay ôm chặt cổ hắn, lặng lẽ vùi mặt vào bờ vai rộng lớn của hắn.

Không biết từ lúc nào, trên mặt ta đã ướt đẫm.

Tam công tử, ta muốn ôm ngài thật chặt hơn nữa, nhưng chỉ có một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Nếu có thể, ta muốn, có thể không cần ôm chặt đến vậy, nhưng có thể ôm lâu hơn một chút.

Cho dù chỉ là dựa vào nhau lúc cô đơn, nương tựa lẫn nhau, không liên quan đến chuyện yêu đương.

Thời gian ơi, nếu có thể nhiều hơn một chút thì tốt biết mấy.

Đây là ngày thứ năm đếm ngược, sắp phải rời xa Tam công tử, rời khỏi cuộc gặp gỡ đầy hoang đường này.

Ngày thứ tư đếm ngược.

Ca ca xuất hiện.

"Mẫn Nhi, nên về nhà rồi."

Ta chăm chú cất kẹo vào trong túi, lảng tránh hắn: "Ca ca, muội còn chưa cầu phúc xong..."