Chương 43

Đinh Lan Nguyệt và Lưu Nhất Phong lại giúp Mã Mai Anh đưa Điềm Điềm xuống phòng y tế. Phòng y tế ở tầng một, còn họ ở tầng chín, mỗi lần đi lại đều mất sức vô cùng. Kiều Hề thầm đánh giá cao sự tốt bụng của hai người, dù không thân thích nhưng vẫn sẵn lòng giúp đỡ.

Ba tiếng sau, họ trở về với bé Điềm Điềm, tinh thần có vẻ khá hơn nhờ được truyền dịch. Nhưng Kiều Hề biết, tình trạng này chỉ là tạm thời.

Nửa đêm, Kiều Hề bị tiếng khóc xé lòng đánh thức. Cô và những người khác trong phòng tò mò đi hỏi thăm thì biết rằng một người đàn ông trung niên bị bệnh tim đã qua đời trong giấc ngủ.

Trong cái nóng khắc nghiệt, hệ tuần hoàn làm việc quá tải, dẫn đến những cái chết bất ngờ. Tất cả những điều này như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng mùa hè không chỉ nóng mà còn nguy hiểm chết người.

“Đây là người thứ mấy rồi? Cứ mỗi ngày lại thêm một người ra đi. Liệu có phải rồi cũng sẽ đến lượt chúng ta không? Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ chết nơi đất khách quê người thế này.”

Người vừa lên tiếng là Hoàng Xán Minh, cậu thanh niên ít nói nhất trong nhóm. Ánh mắt đầy sợ hãi, giọng nói run rẩy, rõ ràng tâm lý của cậu đã bị ảnh hưởng nặng nề bởi cái chết gần kề.

Đinh Lan Nguyệt vỗ vai trấn an, như đang an ủi cậu, lại như tự an ủi chính mình: “Đừng lo lắng quá, chỉ cần nhẫn nhịn thêm vài ngày nữa. Chờ đến khi được đưa đến đại sứ quán, không bao lâu nữa chúng ta sẽ về được nhà thôi.”

Khi cái nóng đỉnh điểm vào giữa trưa ngày thứ 13, một số người không thể chịu nổi nữa đã bất chấp sự ngăn cản của nhân viên khách sạn, lao ra ngoài chạy về phía biển gần đó.

Khi có người đầu tiên làm vậy, nhanh chóng có người thứ hai, thứ ba... Họ chạy theo thành từng nhóm, một số còn cầm theo những chiếc phao bơi không biết kiếm được từ đâu.

Ở những khách sạn khác gần đó, những người tị nạn cũng thấy cảnh tượng này và bắt chước theo. Họ phá vỡ sự ngăn cản của nhân viên khách sạn, đổ xô ra biển như thể đang tìm đường cứu mạng.

Đinh Lan Nguyệt nhìn thấy, không khỏi kích động: “Chúng ta cũng đi thôi! Cả người tôi dính đầy mồ hôi, khó chịu đến mức không chịu nổi nữa!” Mồ hôi trên người không ngừng chảy ra, làm ướt cả quần áo, khiến cô cảm thấy ngột ngạt không thể chịu nổi.

Mã Mai Anh ôm lấy cô cháu gái nhỏ đang mệt mỏi, gật đầu đồng tình: “Đi, đi thôi! Ai cũng đang đi ra biển, người ta không cho phao cũng phải tự tìm cách. Cứ bắt chúng ta chịu đựng thế này, chẳng phải là muốn ép người ta phát bệnh hay sao!”