Chương 39

Mã Mai Anh lo lắng đến xanh xao, vội vàng lấy ra một chai nước Hoắc Hương Chính Khí do phòng y tế cấp phát. Dù biết cháu gái chỉ mới uống chút sữa đậu nành mà chưa ăn gì, bà vẫn năn nỉ: “Ngoan nào, uống thuốc này vào, uống rồi sẽ thấy dễ chịu hơn.”

Tiểu Điềm nhăn nhó nhưng vẫn ngoan ngoãn uống hết, tuy nhiên thuốc dường như không có tác dụng ngay lập tức. Bé vẫn uể oải, không còn sức sống, cả người như mềm nhũn. Mã Mai Anh nhìn cháu gái mà lòng như lửa đốt, cuối cùng quyết định đưa cháu đến phòng y tế một lần nữa.

Lưu Nhất Phong và Đinh Lan Nguyệt đi cùng để hỗ trợ hai bà cháu. Khi trở lại, họ kể rằng bác sĩ nói tình trạng của Điềm Điềm còn nhẹ, nhưng phòng y tế quá tải, chỉ kê thêm vài liều thuốc hạ nhiệt và dặn về nghỉ ngơi.

Đinh Lan Nguyệt nhìn Điềm Điềm nằm ủ rũ, không khỏi xót xa: “Ai mà chẳng biết phải nghỉ ngơi chứ, nhưng cái nơi nóng như cái lò này, làm sao mà nghỉ được? Không có điều hòa, ít nhất cũng phải có cái quạt hay vài cục đá lạnh chứ!”

Khi mặt trời lên cao, nhiệt độ trong phòng càng lúc càng tăng. Kiều Hề ước chừng phòng đã nóng tới hơn 40 độ. Với thời tiết ngột ngạt thế này, trẻ nhỏ yếu sức rất dễ bị say nắng nghiêm trọng.

Không nói nhiều, cô lẳng lặng lấy từ ba lô ra một chiếc quạt đeo cổ, một chai xịt làm mát, một hũ thuốc mỡ bạc hà và một chai nước muối khoáng, rồi đưa cho Mã Mai Anh. So với nước lọc, nước muối khoáng chứa khoáng chất giúp giảm bớt triệu chứng say nắng. Thuốc mỡ bạc hà không chỉ làm dịu vết ngứa và đuổi muỗi mà còn có tác dụng làm mát cơ thể.

Kiều Hề đã quan sát từ trước và thấy rằng không ít người trong khách sạn cũng dùng các món đồ tương tự, nên khi cô lấy những thứ này ra cũng không khiến ai nghi ngờ.

Nhận được những món đồ cứu nguy này, Mã Mai Anh xúc động vô cùng, liên tục nói lời cảm ơn.

Cô bé Điềm Điềm cũng lí nhí nói theo: “Cảm ơn chị ạ.”

Kiều Hề mỉm cười xoa đầu cô bé, rồi rút thêm một bộ sạc năng lượng mặt trời dung lượng lớn từ ba lô ra, đưa cho bà cháu.

Chiếc quạt cầm tay kia đang thiếu pin, muốn sử dụng tiếp cần phải sạc qua cổng USB. Kiều Hề còn để ý thấy vài người đang cầm điện thoại xem video. Đến tận hôm nay vẫn có thể dùng điện, chắc chắn là có người tìm được cách sạc pin. Những thiết bị như sạc năng lượng mặt trời, trong một khách sạn với hàng ngàn người, ít nhiều sẽ có người mang theo.

Có những người vội vàng chạy trốn, chẳng kịp mang theo gì. Nhưng cũng có những người đã chuẩn bị đầy đủ. Dù ở hoàn cảnh nào, luôn có một số người biết cách sống thoải mái hơn số đông.