Chương 37

Thời bình, cảm giác an toàn của người trưởng thành đến từ tiền bạc. Nhưng trong thời kỳ mạt thế, cảm giác an toàn của người trưởng thành lại đến từ vật tư.

“Cô mơ thấy gì mà vui vậy?” Mã Mai Anh nhìn Kiều Hề, thấy đuôi lông mày khóe mắt đều mang ý cười, không khỏi tò mò. Ngủ được đã là giỏi, vậy mà còn có thể mơ đẹp, tâm trạng như vậy thật khiến người khác ghen tị.

Kiều Hề cười đáp: “Tỉnh dậy liền quên, chỉ nhớ là giấc mộng đẹp.”

“Mơ thường là như thế, tỉnh dậy là quên hết.” Mã Mai Anh mời: “Chúng tôi chuẩn bị đi ăn sáng, cô muốn đi cùng không?”

Kiều Hề gật đầu đồng ý. Thật ra cô không thiếu đồ ăn, nhưng cũng không thể tỏ ra quá khác biệt. Cô chỉ mang theo một chiếc ba lô leo núi, dù đã cố ý chọn loại lớn nhất để che mắt người khác, nhưng vẫn không thể hiện là người "ăn uống không lo" trong thời điểm này.

Đi cùng có Mã Mai Anh và cháu gái, thêm Lưu Nhất Phong và Đinh Lan Nguyệt.

Ăn sáng trước cũng đừng mong đánh răng rửa mặt, vì khách sạn không phát các vật dụng như kem đánh răng hay bàn chải đánh răng. Dù có, cũng không dư nước để dùng. Ngay cả nước uống còn bị giới hạn, nói gì đến nước dùng sinh hoạt. Đây cũng là lý do không khí trong khách sạn có mùi khó chịu. May mắn vì gần biển, mỗi phòng có thể nhận một thùng nước biển mỗi ngày để dùng cho toilet, nếu không, mùi hôi còn khủng khϊếp hơn.

Tất nhiên, cũng có người mang theo đầy đủ đồ dùng cá nhân, thậm chí không thèm ra nhà ăn, chỉ ăn đồ mình mang đến. Những người này sống khá thoải mái, hoàn toàn khác biệt.

Thức ăn sáng của khách sạn thật ra không tệ, mỗi người nhận được một chén lớn sữa đậu nành và một nắm cơm nếp.

“Điềm Điềm ngoan, ăn một chút cơm nắm nhé.” Mã Mai Anh nhẹ nhàng dỗ dành cô cháu gái đang uể oải, tinh thần ỉu xìu.

Cô bé ôm lấy chén sữa đậu nành đã cạn sạch, lắc đầu nói: “Bà ơi, con không đói.”

“Cả đêm không ăn gì, sao mà không đói được.” Mã Mai Anh sốt ruột. Cháu gái thân thể vốn đã yếu, ăn uống lại không tốt thì càng thêm nguy hiểm.

Mỗi lần nghĩ tới, bà lại hối hận. Bà tự trách mình vì đã chiều lòng bạn bè mà đưa cháu đi du lịch cùng. Giờ thì khổ, cháu gái ăn không ngon, ngủ không đủ, bạn bè bà cũng đã tách đoàn, không biết bên kia ra sao.

Mã Mai Anh cố gắng bóc cơm nắm để lấy phần nhân ngon nhất đút cho cháu gái, nhưng Điềm Điềm nhăn mặt quay đi. Không còn cách nào khác, bà đành cất phần cơm nắm lại, chờ khi bé đói bụng sẽ thử cho ăn tiếp. Sau đó, bà đẩy phần sữa đậu nành của mình qua: “Thế thì uống sữa đậu nành này đi, con ngoan.”