Trở lại phòng tầng chín, Kiều Hề tìm một góc yên tĩnh ngồi xuống. Khách sạn không phát chăn gối hay nệm, nhưng mùa hè cùng sàn gỗ cứng cũng không quá khó chịu.
Cô lấy từ ba lô ra một chiếc áo, gấp gọn thành gối, nằm xuống và nhắm mắt. Không phải để ngủ — cô vừa ngủ suốt hai ngày hai đêm, tinh thần vẫn còn phấn chấn — mà để chuẩn bị sắp xếp lại không gian. Tránh để đầu óc nhàn rỗi dẫn đến suy nghĩ lung tung, cô tự tìm việc để làm.
Mặc dù đang ở ngoài không gian, Kiều Hề vẫn có thể thông qua suy nghĩ để di chuyển các vật phẩm bên trong. Nếu dùng cách nói trong tiểu thuyết huyền huyễn, thì đó là nhờ "tinh thần lực." Quá trình này tuy mệt hơn so với việc lấy và đặt trực tiếp, nhưng bù lại, nó kín đáo và tiện lợi.
Trên sân phơi, Đinh Lan Nguyệt liếc nhìn Kiều Hề đang an tĩnh nằm trong góc, không khỏi giơ ngón cái lên, vừa hâm mộ vừa ganh tị:
“Đυ.ng chuyện lớn như vậy, ở hoàn cảnh này mà cô ấy còn có thể ngủ được. Đúng là tố chất tâm lý vững vàng thật sự.”
Bản thân cô thì mệt rã rời mà vẫn không sao chợp mắt. Trời quá nóng, muỗi quá nhiều là một phần, phần khác là vì tâm trạng lo lắng, tiền đồ mờ mịt. Tình trạng này không chỉ mỗi mình cô gặp phải. Trong phòng, ngoài bé Điềm Điềm, cháu gái sáu tuổi của Mã Mai Anh, chẳng ai có thể ngủ ngon.
Một người đàn ông trung niên nhếch mép mỉa mai:
“Chắc là cô ta thiếu não nên mới ngủ được.”
Lưu Nhất Phong đáp lại đầy châm biếm:
“Người thiếu não là ông thì có. Người ta còn biết tìm bản đồ ở quầy lễ tân, nghiên cứu đường về nước, ông có nghĩ đến chưa? Hay chỉ biết ngồi đây than phiền đại sứ quán không đến đón?”
Sắc mặt người đàn ông trung niên lập tức đổi màu, định phản bác thì bị vợ kéo lại. Người vợ ái ngại nói:
“Thời tiết nóng nực nên đầu óc ông ấy hơi u mê, lỡ lời thôi. Cô bé kia thật sự tốt bụng, nhắc nhở chúng ta còn có một con đường quốc lộ thẳng về nước, nghe xong tôi cũng thấy nhẹ nhõm hơn.”
“Đúng vậy, an tâm hơn nhiều.” Một người khác tiếp lời. “Trước đây cứ lo nếu máy bay mãi không hoạt động thì phải làm sao, giờ biết chỉ cần vượt qua hơn một nghìn cây số là về được quốc nội. Cho dù đại sứ quán không sắp xếp, chúng ta tụ họp thêm đồng bào rồi cùng đi, cũng chẳng có gì phải sợ cả.”
“Ít nhất cũng mười mấy vạn người, đại sứ quán chắc chắn không thể bỏ mặc chúng ta… Ở đây thì kiểu gì cũng phải chờ xem tình hình thế nào đã…”
Lưu Nhất Phong hạ giọng, kể lại chuyện xảy ra trên tầng thượng với Đinh Lan Nguyệt và hai người khác.
Đinh Lan Nguyệt nghe xong, đôi mắt sáng rực, liếc nhìn về phía góc phòng, nơi Kiều Hề đang tựa như ngủ:
“Kim cương thực thụ! Bảo sao cô ấy lại có thể bình tĩnh như vậy.”