La Sâm luôn tò mò về mọi thứ. Thấy La Kiều đi tới, bé đẩy La Thụy vừa mới lăn lộn cùng mình sang một bên rồi cọ vào người La Kiều.
Cẳng chân của La Kiều hơi nhột vì bị chú báo Cheetah con cọ vào. Anh lại biến trở lại thành hình báo Cheetah rồi nằm nghiêng trên mặt đất, còn thu gọn móng vuốt để ôm La Sâm và La Thụy vào lòng.
Lúc đầu, hai cục lông tròn ủm còn chưa chịu nằm yên nhưng khi La Kiều bắt đầu kể chuyện, chúng lập tức giữ im lặng.
"Ừm, hôm nay cha sẽ kể cho các con nghe về Kỷ Băng Hà nhé..."
...
Màn đêm dần buông xuống trên thảo nguyên bao la, trong một lùm cỏ cao được bao quanh bởi cây gai, chú báo Cheetah cha đang kể cho hai đứa con trai nghe về một vụ án đẫm máu đổ một con sóc nhỏ xíu gây ra...
Vùng châu thổ nơi La Kiều sinh sống, khí hậu rất giống với thảo nguyên châu Phi trên Trái Đất, một năm chỉ chia thành hai mùa gồm Mùa khô và Mùa mưa.
Vào Mùa mưa, bầu trời vốn quang đãng bỗng chốc mây đen kéo đến giăng kín trời, một tia chớp đột ngột lóe lên xé toạc cả bầu trời. Lát sau, những hạt mưa to như hạt đậu bắt đầu trút xuống.
La Kiều dẫn 2 chú báo Cheetah con trốn dưới một gò mối. Đây là một gò mối bị bỏ hoang, một nửa bị đào rỗng nên La Kiều và 2 chú báo Cheetah con phải miễn cưỡng lắm mới có thể chui vừa.
Bộ lông của 2 chú báo Cheetah con đã bị ướt sũng, tụi nhỏ lạnh đến run rẩy. La Kiều nhìn cảnh này mà lòng xót xa, anh bèn để 2 chú báo Cheetah con trốn dưới bụng mình. Cứ thế, anh chỉ có thể ngồi còng lưng trên đất.
"Cha ơi, bao giờ mưa mới tạnh ạ?"
"Cha cũng không rõ."
La Kiều lo lắng nhìn lên bầu trời, mưa đã rơi liên tục suốt 2 ngày nay rồi. Nếu mưa cứ rơi mãi không ngớt, anh không thể ra ngoài săn mồi. Anh có thể nhịn đói nhưng 2 chú báo Cheetah con rõ ràng là không.
Ông trời chết tiệt này, anh muốn nuôi con bình thường thôi cũng không yên!
La Kiều vừa chửi rủa vừa ôm hai đứa con vào lòng chặt hơn.
Gần tối, mưa ngớt dần rồi cuối cùng cũng tạnh hẳn. La Kiều bừng tỉnh, vội bảo 2 chú báo Cheetah con ra ngoài. Ba cha con liếʍ khô lông cho nhau rồi nhảy lên nóc gò mối, ba đôi mắt sáng rực háo hức nhìn ngó xung quanh.
Linh dương đầu bò, bỏ qua! Ngựa vằn, thôi bỏ qua đi! Linh dương cỡ lớn, cũng bỏ qua luôn! Tất cả những con quá to đều phải bỏ qua!
La Kiều biết rõ sức mình đến đâu. Anh chỉ muốn săn mồi, không muốn bị thương, càng không muốn mất mạng. Cuối cùng, một con Linh dương Gazelle lọt vào tầm mắt La Kiều.
"Các con trai, ngoan ngoãn ở yên đây, cha sẽ đi bắt bữa tối về cho các con!" La Kiều vụt một cái nhảy khỏi gò mối, tiến về phía con Linh dương Gazelle.
La Thụy nhìn La Sâm: "Anh ơi, có phải cha đói lắm rồi không?"
La Sâm khinh bỉ nhìn em trai mình: "Chẳng lẽ em không đói sao?"
"Đói chứ."