Chương 5.1: Vấn đề giáo dục con non

Còn hai tháng nữa Mùa mưa mới kết thúc, vết thương của La Kiều cũng sắp khỏi hẳn. Thật khó tưởng tượng nổi, vết thương từng khiến anh đi lại không vững, giờ đây lại không để lại bất cứ dấu vết nào. Bộ lông màu vàng rơm sáng bóng, vẫn gọn gàng như xưa.

"Là nhờ sự tiến hóa ư?"

La Kiều nằm bò trên cỏ, nhìn 2 chú báo Cheetah con đang rượt đuổi lăn lộn trong lùm cỏ phía trước, cái đuôi dài của anh khẽ phe phẩy.

La Thụy luôn thua kém La Sâm về mặt thể lực. Khi La Sâm thả La Thụy ra, bé lập tức nhảy tưng tưng đến bên La Kiều rồi ngoan ngoãn nằm xuống, mặc cho La Kiều liếʍ trán và tai mình. Bé được cha liếʍ thoải mái đến mức khẽ kêu gừ gừ từ cổ họng.

"Cha ơi, hôm nay chúng ta ăn gì ạ?"

Trong thời gian La Kiều dưỡng thương, La Sâm và La Thụy càng quấn quýt lấy anh hơn. Hai đứa nhỏ thường xuyên dính chặt lấy La Kiều, ngoan ngoãn như 2 chú mèo nhà nhỏ bé. La Kiều đã tìm mọi cách để anh và các con không bị đói nhưng do lượng con mồi săn được có hạn, cuộc sống trong tháng này của ba cha con họ vẫn khá chật vật.

Ngoài thịt Lợn lòi ra, ba cha con vẫn ăn nhiều Thỏ nhất. Dù mùi vị cũng không tệ nhưng cảnh La Sâm và La Thụy thèm thuồng nhìn đàn Linh dương đến chảy nước miếng vẫn khiến La Kiều đau lòng.

La Kiều thầm hạ quyết tâm, chuyện đầu tiên anh phải làm sau khi lành vết thương là phải săn được một con Linh dương Gazelle cho 2 chú báo Cheetah con thỏa cơn thèm! Và nay anh đã làm được nhưng không phải Linh dương Gazelle, mà là một con Linh dương Dik-Dik.

Linh dương Dik-Dik có kích thước rất nhỏ nhưng thịt chúng vẫn đủ dinh dưỡng cho một ngày. Do tập tính sinh hoạt, chúng hiếm khi đi ra khỏi bụi cây và thường ẩn mình quanh cây keo, rất khó bị phát hiện. Nhưng thật ra, mùi vị lại khá ngon.

Đây là lần đầu tiên La Sâm và La Thụy nhìn thấy con mồi này, chúng tò mò đi quanh con Linh dương Dik-Dik nhưng sự tò mò của chúng không kéo dài được lâu, lấp đầy cái bụng đói vẫn luôn là lựa chọn được ưu tiên hàng đầu.

Hai chú báo Cheetah con đã gần 5 tháng tuổi, chúng lớn lên rất khỏe mạnh, hàm răng sữa cũng ngày càng sắc bén, không cần La Kiều phải xé nhỏ thịt con mồi cho chúng ăn nữa.

Thỉnh thoảng, chúng còn đuổi theo những loài vật nhỏ hơn, ví dụ như lũ Linh cẩu luôn rình rập theo sau chúng để tìm cơ hội nhặt nhạnh thức ăn thừa.